Thái Nguyên – Suốt 17 năm bên người chồng mất cả tay chân sau một tai nạn điện giật, chị Dương Thị Thoa chưa từng được chồng ôm hay nắm tay, nhưng chị nói mình vẫn hạnh phúc vì tìm thấy ở anh một điểm tựa vững chãi.
- Nhà hai tầng kiên cố ở Lai Châu bị lũ cuốn sập trong lũ dữ
- Giá dầu thế giới lao dốc sau thông điệp tích cực từ Tổng thống Mỹ
- Một vùng đất ven sông Lam chuẩn bị bước vào cuộc đấu thầu lớn
Năm 2005, khi đang dựng mái tôn cho một nhà xưởng, anh Phạm Quyết Thắng (hiện 45 tuổi, ở Thái Nguyên) bị điện giật bất tỉnh và mất đi đôi chân, hai cánh tay ở tuổi 24. Năm 2009, qua một cuộc mai mối, anh gặp chị Thoa, người phụ nữ quê Thanh Hóa hơn anh 5 tuổi, và cả hai nên duyên bất chấp sự phản đối từ phía gia đình chị.
Trước năm 2005, anh Phạm Quyết Thắng còn là một thợ cơ khí khỏe mạnh. Một buổi dựng mái tôn năm ấy, anh bị điện giật và ngã gục, để rồi tỉnh dậy trong phòng bệnh với cơ thể không còn nguyên vẹn.
Anh được chuyển từ bệnh viện địa phương lên Bệnh viện Bỏng Quốc gia, trải qua chuỗi ngày mê man với 26 bịch máu truyền vào cơ thể, trong khi bố mẹ anh túc trực bên giường bệnh, chuẩn bị sẵn tâm lý bán nhà để có tiền chữa trị cho con.
“Đối với nhiều trường hợp, cứu là để khỏe mạnh trở lại, còn với tôi, bố mẹ tìm mọi cách để tôi được sống, để còn được nghe con gọi tiếng bố, tiếng mẹ”, anh Thắng nhớ lại. Phải mất gần 3 năm điều trị và thêm 6 năm tập luyện, anh mới có thể tự bước 10-20m bằng đôi chân giả, dù vẫn cần người đỡ bên cạnh.
Hơn một năm sau khi rời viện, anh mở một cửa hàng bán sim, thẻ điện thoại, nhờ bố chở đi tìm mối hàng khắp nơi vì không còn tay chân để tự lái xe. Từ bán lẻ, anh dần chuyển sang làm đại lý bán buôn, cần mẫn làm việc, mỗi ngày chỉ ngủ 5-6 tiếng để trả khoản nợ đã vay khi chữa bệnh.
“Khi vay vàng trị giá 120 triệu đồng, đến lúc trả là sau 7 năm, số tiền đã vọt lên 700 triệu đồng. Cộng thêm hơn 400 triệu đồng tiền vay ngân hàng và các khoản lặt vặt khác, tổng số nợ của tôi là hơn 1,1 tỷ đồng”, anh Thắng kể. Sau 7 năm, anh trả hết khoản nợ ấy bằng chính công việc bán sim thẻ của mình.
Năm 2009, qua lời mai mối của người thân, anh biết đến chị Dương Thị Thoa, quê Thanh Hóa, hơn anh 5 tuổi. Sau một tháng trò chuyện qua điện thoại, anh bắt xe vào Thanh Hóa gặp chị, và vì đã biết trước tình trạng của anh nên chị không quá bất ngờ khi gặp mặt.
Gia đình chị Thoa không dễ chấp nhận cuộc hôn nhân này; nhiều người họ hàng phản đối, người chú ruột thậm chí tuyên bố từ mặt nếu chị quyết định lấy anh. Nhờ có mẹ và chị gái ủng hộ, chị vẫn giữ vững quyết định, và sau 4 tháng tìm hiểu, hai người tổ chức đám cưới vào tháng 6/2009.
Chưa đầy một năm sau ngày cưới, anh chị đón con trai đầu lòng, và đến năm 2018 có thêm một cô con gái. Suốt 17 năm chung sống, chị Thoa chưa một lần được chồng nắm tay hay ôm, nhưng chị nói mình vẫn cảm thấy hạnh phúc vì coi anh là trụ cột, là bờ vai vững chãi nhất của gia đình.
Người vợ trở thành đôi tay, đôi chân của chồng suốt nhiều năm, lo toan việc nhà và chăm con để anh yên tâm mở rộng công việc kinh doanh. Nhờ vậy, anh Thắng có điều kiện trả hết nợ cũ và nuôi gia đình, còn chị âm thầm đứng sau như một phần không thể tách rời của hành trình ấy.
Nhân dịp kỷ niệm 17 năm ngày cưới, anh Thắng viết cho vợ: “Gửi vợ yêu thương. Hôm nay là tròn 17 năm ngày 2 vợ chồng về chung một nhà. Nhìn lại một chặng đường dài đã qua, anh vẫn nghĩ cuộc đời này đã cho anh một phép màu. Đó chính là em…” Vài năm gần đây, khi việc bán sim thẻ truyền thống chững lại, anh bắt đầu bán thêm bột sắn dây, chè và mật ong, đồng thời làm video kể chuyện đời mình để chia sẻ với những người cùng cảnh ngộ.
Vinh Vũ (tổng hợp)
