Chị Lê Phương Trí gìn giữ bữa cơm chung của gia đình suốt hai thế hệ, xem đó là nơi nuôi dưỡng yêu thương và gắn kết bền chặt nhất.
- WMO nâng cảnh báo El Nino mạnh lên, nguy cơ nắng nóng toàn cầu tăng cao
- Tìm thấy thi thể bé trai mất tích 5 ngày dưới suối ở Thái Nguyên
- Ông Trump chuẩn bị phát biểu đêm Quốc khánh giữa nắng nóng
Từ những năm tháng ấu thơ được nuôi lớn bằng bữa cơm mẹ nấu, đến khi lập gia đình riêng và các con đi làm với giờ giấc lệch nhau, chị vẫn giữ thói quen ăn cơm nhà thay vì mua suất ăn bên ngoài. Khi không thể ngồi chung mâm, cả nhà chuyển sang gọi video trong giờ ăn để duy trì thói quen trò chuyện, hỏi han nhau mỗi ngày.
Hơn hai mươi năm trước, mẹ chị từng ru cháu ngủ bằng câu ca dao xưa về bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp nghĩa tình. Đứa cháu nhỏ khi ấy chưa hiểu, buột miệng hỏi lại, còn hai bà cháu chỉ biết cười, bởi ý nghĩa của câu hát cần thời gian và trải nghiệm mới thấm được.
Gia đình đông anh em của chị ngày ấy luôn đủ mặt trong mỗi bữa cơm. Đó cũng là lúc cha mẹ dạy con cái từ những điều nhỏ nhặt đến chuyện lớn trong đời, biến giờ ăn thành một lớp học không tên.
Khi chị có gia đình riêng, nếp nhà ấy được nối tiếp. Bữa cơm trở thành khoảng thời gian hiếm hoi trong ngày để vợ chồng dạy con ý tứ, lễ nghĩa, rồi sau này là chuyện học hành, công việc, cách đối nhân xử thế.
Guồng quay công việc rồi cũng thay đổi nếp sinh hoạt của cả nhà. Các con đi làm giờ giấc khác cha mẹ, bữa cơm chung mỗi ngày không còn dễ sắp xếp như trước.
Dù vậy, gia đình không để bữa cơm rơi rụng theo hoàn cảnh. Vợ chị vẫn nấu cơm cho các con mang đi làm, dù phần lớn đồng nghiệp của các con đều chọn mua suất ăn sẵn.
Các con của chị lý giải điều đó bằng một câu ngắn gọn: “Má nấu vừa miệng hơn và đảm bảo vệ sinh hơn”. Chính vì mang cơm nhà đi ăn, giờ trưa của cả gia đình vẫn có thể gặp nhau, chỉ là qua một nhóm chat thay vì một chiếc bàn.
Những dòng tin nhắn về món vịt nướng chao được khen ngon, về nồi canh hôm nào lỡ tay nêm mặn, cứ nối nhau suốt buổi trưa. Một đồng nghiệp của con chị từng thắc mắc sao nhà chị “hay vậy”, trong khi gia đình bạn ấy cũng đi làm cả ngày nhưng mạnh ai nấy ăn, chỉ gặp nhau đông đủ vào dịp giỗ, tết.
Hai ngày cuối tuần là lúc cả nhà chị mới thật sự ngồi lại quanh một mâm cơm. Những bữa ăn ấy thường ồn ào bởi các món mới học được trên mạng, dù nấu thành công hay hỏng cũng đều trở thành chuyện để cả nhà cùng bàn tán.
Với chị, việc gia đình có hạnh phúc hay không thể nhìn thấy rất rõ qua từng bữa cơm. Chị tin rằng dù đời sống có hiện đại đến đâu, bữa cơm nhà vẫn là điểm tựa để giữ một gia đình không rời xa nhau.
Ân Hồng (tổng hợp)
