Những hồ sơ điều tra về hiện tượng lỗ hổng thời gian đang làm đau đầu giới khoa học, khi các bằng chứng về vân tay và căn cước xác nhận sự trở về của người quá cố.
- Mộ cổ 2.000 năm bị xâm hại bởi gói mì sản xuất năm 1994
- Yitang Zhang: Từ shipper vô danh đến nhà Toán học khiến thế giới nể phục
- Đất thờ cúng: Những nỗi niềm khi di sản tổ tiên trở thành tranh chấp
Hồ sơ Wenni Kate: Kết quả xét nghiệm máu và dấu tích Titanic
Trong kho lưu trữ về những vụ án hàng hải kỳ bí, trường hợp của Wenni Kate năm 1990 vẫn là một tập hồ sơ đầy kinh ngạc. Ngày 24/9/1990, con tàu Foshogen do thuyền trưởng Karl chỉ huy đã cứu sống một phụ nữ trẻ trên núi băng Bắc Đại Tây Dương. Theo các báo cáo điều tra sơ bộ, người phụ nữ này mặc trang phục quý tộc Anh đầu thế kỷ 20, một chi tiết hoàn toàn lạc quẻ với thời đại hiện nay. Khi được thẩm vấn, cô khẳng định mình là hành khách 29 tuổi của tàu Titanic vừa mới gặp nạn. Ban đầu, lực lượng cứu hộ cho rằng đây là lời nói nhảm của một người bị sốt cao dẫn đến rối loạn thần kinh.
Tuy nhiên, các điều tra viên đã chuyển hướng khi nhận được kết quả giám định y khoa chuyên sâu. Các xét nghiệm về máu và tóc được thực hiện tại bệnh viện đã đưa ra một con số gây sốc: tuổi sinh học của người phụ nữ này thực sự chỉ khoảng 30 tuổi. Điều này mâu thuẫn hoàn toàn với thực tế lịch sử rằng tàu Titanic đã đắm từ 80 năm trước. Bước ngoặt quan trọng nhất của hồ sơ là khi các chuyên gia tiến hành đối chiếu với bản danh sách hành khách chính thức của tàu Titanic năm 1912. Mọi nội dung, từ tên tuổi đến đặc điểm nhận dạng, đều trùng khớp 100% với thông tin của một hành khách mang tên Wenni Kate. Hồ sơ này đặt ra một câu hỏi pháp lý và khoa học cực lớn: Làm thế nào một con người có thể tồn tại suốt 8 thập kỷ mà không có bất kỳ dấu hiệu già hóa nào về mặt sinh học?
Dấu vân tay định mệnh của Thuyền trưởng Smith tại Viện Oslo
Chưa đầy một năm sau khi hồ sơ Wenni Kate được lập, một sự kiện tương tự lại xảy ra vào ngày 9/8/1991. Tổ khảo sát khoa học hải dương tại khu vực cách núi băng Bắc Đại Tây Dương 387 km đã cứu được một người đàn ông 60 tuổi mặc quân phục trắng. Điểm gây chấn động nhất trong biên bản cứu hộ là việc người đàn ông này được xác nhận chính là Smith – thuyền trưởng danh tiếng của tàu Titanic, người vốn đã chìm xuống biển cùng con tàu vào năm 1912. Nhà hải dương học Marwen Iderlan đã tuyên bố trước truyền thông rằng đây là một sự việc kinh ngạc nhất lịch sử, bởi người đàn ông này không thể là kẻ lừa đảo.

Để đảm bảo tính khách quan, cơ quan chức năng đã đưa ông Smith đến Viện tâm thần Oslo tại Na Uy để điều trị và giám định. Tại đây, nhà tâm lý học Jale Halant đã thực hiện hàng loạt thử nghiệm và kết luận trạng thái tinh thần của ông hoàn toàn bình thường. Tuy nhiên, bằng chứng đanh thép nhất nằm ở kết quả đối chiếu vân tay vào ngày 18/9/1991. Halant khẳng định dấu vân tay của người được cứu trùng khớp hoàn toàn với hồ sơ lưu trữ của thuyền trưởng Smith hơn một thế kỷ trước. Theo hồ sơ, ông Smith lẽ ra đã 140 tuổi, nhưng cơ thể ông vẫn chỉ là một người già 60 tuổi và ông vẫn tin rằng ngày hôm đó là 15/9/1912. Sự trùng khớp tuyệt đối về dấu vân tay đã buộc các cơ quan hải dương Âu – Mỹ phải thừa nhận đây là một hiện tượng “mất tích – tái hiện xuyên thời gian” đầy bí ẩn.
Bản báo cáo từ 22 nhân chứng về vụ 800 lính Anh bốc hơi
Khác với các vụ việc cá nhân, hồ sơ quân sự ngày 21/8/1915 ghi nhận một vụ mất tích tập thể chấn động của Trung đoàn Norfolk 5 thuộc quân đội Anh tại vùng Dardanelles, Thổ Nhĩ Kỳ. Theo bản tường trình của 22 binh lính New Zealand đang tập trận cách đó 600m, họ đã tận mắt chứng kiến một đám mây lớn sà xuống bao phủ lấy đoàn quân 800 người đang tiến vào thung lũng. Khi đoàn quân chìm hẳn vào khối mây, cả khối mây bất ngờ bốc cao rồi biến mất, mang theo toàn bộ 800 sinh mạng mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Điều tra sau chiến tranh cho thấy sự việc này hoàn toàn không có sự can thiệp của yếu tố con người. Phía Thổ Nhĩ Kỳ kiên quyết khẳng định họ chưa từng nhìn thấy hay bắt giữ đội quân này làm tù binh. Trong các danh sách tử trận hay tù binh được trao trả, cái tên của 800 người lính này hoàn toàn trống không. Đỉnh núi nơi họ biến mất vốn trống trải, có thể quan sát rõ từng bụi rậm, nhưng một đội quân khổng lồ đã “bốc hơi” như chưa từng tồn tại. Sự kiện này có nhiều nét tương đồng với vụ mất tích của một đoàn tàu chở hàng trăm khách tại Trung Quốc năm 1945 trên hành trình đi Thượng Hải, nơi đoàn tàu cũng biến mất không dấu tích ngay sát ga cuối. Cả hai hồ sơ đều cho thấy lỗ hổng thời gian có thể nuốt chửng những nhóm đối tượng lớn trong tích tắc.
Xác minh danh tính 50 hành khách trên “chuyến bay ma” 914
Hồ sơ hàng không thế giới ghi nhận một trong những vụ hạ cánh hy hữu nhất vào ngày 9/9/1990 tại Venezuela. Một chiếc máy bay Douglas – loại nhãn hiệu thông dụng từ thập niên 1930-1940 – bất ngờ xuất hiện trên màn hình radar. Khi phi công hét lên qua bộ đàm rằng họ là chuyến bay 914 của Pan American Airways đi từ New York đến Florida, các nhân viên không lưu đã vô cùng hoảng hốt. Nhật ký chuyến bay tại Mỹ xác nhận, chiếc Douglas số hiệu 914 này cùng toàn bộ phi hành đoàn và 50 hành khách đã được tuyên bố là đã chết sau khi mất tích vào ngày 2/6/1955.
Cuộc điều tra sau khi máy bay hạ cánh đã mang lại những kết quả ngoài sức tưởng tượng. Cảnh sát và các nhà khoa học Mỹ khi kiểm tra thẻ căn cước và cơ thể của các hành khách đã bàng hoàng nhận thấy mọi chi tiết đều khớp 100% với hồ sơ lưu trữ từ 35 năm trước. Điều phi lý nhất là trong khi gia đình và con cái của họ ở mặt đất đã trở thành những người già, thì 50 hành khách này trông vẫn y hệt như lúc họ cất cánh vào năm 1955. Họ hoàn toàn không nhận ra sự trôi qua của thời gian; đối với họ, 35 năm lịch sử chỉ là một quãng ngắn trên bầu trời. Hồ sơ chuyến bay 914 trở thành bằng chứng kinh điển cho thấy lỗ hổng thời gian có khả năng bảo toàn nguyên vẹn trạng thái vật chất của con người qua nhiều thập kỷ.
Một khoảnh khắc dài bằng hàng thập kỷ: Nhật ký Indiana Bolis
Hồ sơ của Hải quân Mỹ còn lưu giữ một vụ việc khác liên quan đến 25 binh lính của chiến hạm Indiana Bolis bị tàu ngầm Nhật đánh chìm trong Thế chiến II. Mặc dù đã phát đi tín hiệu cấp cứu và rời tàu bằng thuyền cứu hộ, nhưng suốt nhiều năm tìm kiếm, quân đội Mỹ không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào và phải tuyên bố họ đã mất tích. Tuy nhiên, vào tháng 7/1991, một đội thuyền đánh cá Philippines đã phát hiện chiếc thuyền cứu hộ này tại hải phận Sibis. 25 binh lính trên thuyền vẫn trong tình trạng khỏe mạnh, cường tráng, dù thực tế 46 năm đã trôi qua kể từ ngày họ gặp nạn.

Điểm mấu chốt trong biên bản giám định là sự ngưng đọng hoàn toàn của các dấu hiệu sinh học. Râu và tóc của 25 quân nhân này không hề dài thêm một chút nào so với thời điểm năm 1945. Khi được giải cứu, họ một mực khẳng định mình chỉ mới lênh đênh trên biển đúng một ngày đêm. Nhà thiên văn học, tiến sĩ Semesijians, sau khi nghiên cứu hồ sơ này đã nhận định rằng họ đã rơi vào một “vết nứt thời gian”, nơi 46 năm của thế giới thực tương đương với đúng 24 giờ của họ. Họ hoàn toàn mất ý niệm về thời gian và không hề hay biết mình đang đứng ở thập niên 90 của thế kỷ sau cho đến khi được đưa về căn cứ.
Lời khai của phi công khinh khí cầu và vùng không gian đỏ
Năm 1954, hai phi công Hary Rogen và Derick Noidon cùng chiếc khinh khí cầu của mình đã biến mất trong một cuộc biểu diễn. Mọi nỗ lực tìm kiếm xác khí cầu trong nhiều năm đều vô vọng. Nhưng vào năm 1990, tại một cuộc thi khinh khí cầu ở Cuba, chiếc phương tiện mất tích 36 năm trước bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt hàng nghìn khán giả. Chính quyền Cuba ban đầu nghi ngờ đây là một thiết bị do thám bí mật của Mỹ nên đã cho máy bay chiến đấu bắn hạ và đưa hai phi công về thẩm vấn.

Lời khai của Rogen và Derick trong hồ sơ quân sự tại căn cứ đã hé lộ những tình tiết rợn người về trải nghiệm xuyên thời gian. Họ kể rằng trong cuộc thi năm 1954 tại Bodorigo Saint Juan, họ đột nhiên cảm thấy một luồng điện chạy qua người và vùng não bị kích thích mạnh. Ngay sau đó, toàn bộ không gian xung quanh, từ bầu trời đến mặt biển, đều biến thành một màu đỏ kỳ lạ. Điều tiếp theo họ cảm nhận được là bị máy bay chiến đấu tấn công mà không hề biết rằng trong “khoảnh khắc màu đỏ” ấy, 36 năm đã trôi qua. Hồ sơ này cung cấp một cái nhìn hiếm hoi về trạng thái cảm giác của con người khi bước qua ranh giới của các chiều không gian khác nhau.
Hiện trường New Guinea: Vật chứng không bị thời gian bào mòn
Một trong những hồ sơ vật chứng gây kinh ngạc nhất được lập vào năm 1985 tại vùng đầm lầy rừng rậm New Guinea. Người ta đã phát hiện một chiếc máy bay chở khách mất tích từ năm 1937. Dù đã nằm giữa thiên nhiên khắc nghiệt gần nửa thế kỷ, chiếc máy bay trông vẫn mới nguyên, lớp sơn sáng bóng và vỏ máy không hề có một vết xước hay dấu hiệu rỉ sét nào. Khi các điều tra viên mở cửa khoang, họ đã chứng kiến những vật chứng thách thức mọi định luật vật lý: những tờ báo ghi ngày tháng năm 1937 vẫn còn trắng tinh, cốc giấy và mẩu thuốc lá vẫn chưa hề ngả màu.

Kinh khủng hơn cả, bình cà phê trong khoang máy bay vẫn còn ấm và giữ nguyên mùi vị sau 48 năm mất tích. Trong gạt tàn là vỏ bao thuốc lá của một nhãn hiệu đã ngừng sản xuất từ Thế chiến II. Hồ sơ quân đội ghi nhận những sự kiện tương tự cũng xảy ra vào thập niên 1960 với một máy bay ném bom mất tích năm 1946; các phân tích máy móc cho thấy nó dường như mới hạ cánh ngay chiều hôm đó. Những vật chứng này cho thấy tại các điểm nút của lỗ hổng thời gian, mọi quá trình phân hủy hay oxy hóa đều bị ngưng trệ hoàn toàn. Cho đến nay, những hồ sơ này vẫn nằm ngoài khả năng lý giải của nhân loại, mở ra những bí ẩn về những sự thật mà chúng ta chưa thể “chạm” tới trong vũ trụ bao la.
Theo: Tân Thế Kỷ
