Nhiều bậc phụ huynh cả đời vắt kiệt sức mình vì tương lai con trẻ, để rồi quên mất lời răn dạy của tiền nhân: “Con cháu có phúc phần của con cháu”.
- Mua bán hóa đơn khống: Phanh phui đường dây 70 công ty ma
- Cúng ông Công ông Táo và bản sắc văn hóa của người Việt Nam
- Vì sao con người nên tin vào Thần Phật: Góc nhìn mới
Chuyện “đối chữ” cười ra nước mắt của ông đồ nghèo
Câu cửa miệng này vốn dĩ đã quá quen thuộc trong đời sống, nhưng thực tế ít ai biết vế sau của nó còn “thấm” hơn nhiều: “Đừng vì con cháu mà làm trâu làm ngựa”. Đằng sau triết lý mang đậm màu sắc dân gian này là cả một câu chuyện vừa hài hước vừa đáng suy ngẫm về cách dạy con và sự “tự lập” của thế hệ sau.

Chuyện kể rằng vào đời Minh, có ông Lô học trò nghèo phải đi dạy học xa xứ, để vợ ở nhà một mình nuôi con. Sau nhiều năm đèn sách phương xa, ngày Tết trở về, ông hí hửng đem chữ nghĩa ra thử tài cậu con trai 7 tuổi. Trái với kỳ vọng về một “hổ phụ sinh hổ tử”, cuộc đối đáp giữa hai cha con lại diễn ra theo kịch bản không ai ngờ tới.
Khi ông Lô ra vế đối bằng chữ “Thiên” (Trời), người mẹ đứng sau vội chỉ tay xuống đất để gợi ý cho con. Trớ trêu thay, cậu bé lại nhìn trúng… bãi phân gà trên nền nhà và dõng dạc đáp trả hai chữ: “Phân gà”. Chưa dừng lại ở đó, khi cha ra chữ “Cha”, mẹ chỉ tay vào mình làm hiệu, cậu con trai lại “tâm đắc” đối lại là “Sữa”. Quá thất vọng vì cho rằng con mình “ngu dốt” và bản thân đã hết duyên với quan trường, ông Lô quyết định rũ bỏ bụi trần để đi tu.
Khi người mẹ quyết định không “đầu hàng” số phận
Trong khi người chồng chọn cách “lánh đời”, người vợ ở nhà dù đau buồn nhưng không hề khuất phục. Bà chắt bóp từng đồng, mời thầy giỏi về dạy dỗ và tận tâm giáo dục con về kiến thức lẫn đạo lý sống. Hóa ra, đứa trẻ không hề ngốc nghếch mà chỉ thiếu sự rèn luyện đúng cách. Càng học, cậu bé càng tiến bộ vượt bậc và cuối cùng đỗ “Trạng nguyên” cao cấp trong sự ngỡ ngàng của nhiều người.
Ngày con vinh quy bái tổ, ông Lô nay đã là một vị hòa thượng, tìm về nhà xin gặp con trai. Chứng kiến cảnh con mình thành đạt, ông không nhận bạc tiền báo hiếu mà chỉ để lại bài thơ với lời nhắn nhủ đầy tâm đắc về việc con cháu có phúc phần riêng, cha mẹ không nên vì thế mà làm “trâu ngựa” hay can thiệp quá sâu vào cuộc đời chúng.
Bài học về sự “buông tay” để con tự lập
Lời nhắn nhủ của ông Lô năm xưa cũng chính là thông điệp cho các bậc phụ huynh thời hiện đại. Việc can thiệp quá mức vào tương lai con trẻ đôi khi lại làm cả hai bên cùng tổn thương và kết quả chưa hẳn đã như ý muốn. Thay vì tích trữ “gia tài vạn lượng” để con ỷ lại, kinh nghiệm sống và đạo đức mới là thứ tài sản bền vững nhất mà cha mẹ nên truyền lại.

Đúng như lời Lâm Tắc Từ từng nói, nếu con cháu giỏi hơn cha mẹ, việc để lại quá nhiều tiền bạc chỉ làm giảm đi chí khí của chúng; còn nếu con cháu đã kém cỏi, tiền bạc chỉ càng khiến chúng dễ sa ngã vào thói hư tật xấu. Sau cùng, “phúc phần” của mỗi người là do họ tự tạo dựng. Cha mẹ hãy cứ thong dong tận hưởng cuộc đời và để con cái tự cầm lái con thuyền của chính mình.
Theo: Báo Vạn Điều Hay
