Tại một phiên xét xử, cái giá của lời cảm ơn được gọi tên

Hà Nội – Tại phiên tòa xét xử vụ nhận hối lộ ở Sở Y tế Hà Nội, ông Tô Tử Anh cùng bảy cựu đồng nghiệp phải trả lời về những khoản tiền từng được gọi là “quà cảm ơn” từ các phòng khám tư.

Phiên tòa diễn ra tại Tòa án nhân dân Hà Nội, xét xử tám cựu cán bộ Phòng Quản lý hành nghề y, dược tư nhân về tội nhận hối lộ, liên quan đến 686 phòng khám tư trên địa bàn. Ông Tử Anh, người từng dẫn đầu các đoàn thẩm định, bị cáo buộc nhận hơn 1,3 tỷ đồng để đổi lấy việc bỏ qua sai phạm, giúp các cơ sở được cấp phép dù chưa đủ điều kiện.

Tại tòa, ông chỉ nhận 166 triệu đồng, và gọi đó là một hình thức khác của biết ơn. Nhiều phòng khám nha khoa từng nhờ ông xuống tận nơi, xem xét từng centimet mặt bằng, từng vị trí đặt máy móc, để mọi thứ khớp với quy định của Sở Y tế.

“Từ việc sàn nhà lát gạch gì, biển hiệu phải đủ thông tin nào, bồn rửa tay bố trí ra sao, đôi khi một chỗ phải xuống 5-7 lần… Anh em bảo ‘công sức anh vất vả quá’ nên sau đó mới hỏi số tài khoản để gửi tiền cảm ơn, thực tế là công tư vấn”, ông nói, giọng như đang kể lại một công việc bình thường.

Với ông, số tiền ấy không mua giấy phép, chỉ mua lại công sức và hiểu biết đã bỏ ra. Ông nói mình từng từ chối, nhiều lần, trước khi nhượng bộ: “nể anh em lắm mới nhận”.

Nhưng nhận tiền, theo ông, không làm thay đổi điều gì trong công việc thẩm định. Ông khẳng định mọi thứ vẫn “minh bạch, nghiêm túc và hoàn toàn đúng trình tự pháp luật”, không có sự dàn xếp nào giữa ông và các thành viên đoàn để bỏ qua lỗi của cơ sở.

Biên bản thẩm định, ông nói, vẫn ghi đầy đủ những tồn tại của từng phòng khám. Chữ ký của ông, theo lời ông, chỉ xuất hiện khi cơ sở đã thực sự sửa chữa xong. Ông giữ nguyên con số 166 triệu đồng, và giữ nguyên sự phân vân trước hai chữ “hối lộ”, bởi “ông không vòi”.

Bảy người còn lại, đối diện cáo buộc nhận tiền từ gần 700 phòng khám, kể một câu chuyện tương tự: đôi khi chỉ là tiền ăn trưa, tiền xăng xe, do chủ cơ sở “bồi dưỡng”.

Chủ tọa Vũ Quang Huy không để câu chuyện dừng lại ở đó. “Cứ nhận tiền xong bảo đấy là tiền ăn uống, đi lại sao được. Việc thanh kiểm tra là chức năng, nhiệm vụ các bị cáo. Xe cơ quan, sao phải lấy tiền của người ta rồi nói là tiền xăng xe?”, ông hỏi.

Tòa nhắc lại một điều giản dị: vào thời điểm nhận tiền, ông Tử Anh đang là Phó phòng Quản lý hành nghề y, dược tư nhân, đang là Trưởng đoàn thẩm định. Bất kể gọi bằng tên gì – tư vấn, cảm ơn, hay bồi dưỡng – việc nhận tiền từ đối tượng mình đang thẩm định vẫn là một hành vi vi phạm.

Tư vấn, hướng dẫn vốn dĩ là trách nhiệm, tòa nói, không phải một dịch vụ có thể tính phí. Và khoảnh khắc đồng tiền được chuyển đi, trước hay trong khi thẩm định, tính khách quan của công việc đã không còn nguyên vẹn.

“Bị cáo có thể giúp người ta nhưng không được nhận tiền của họ, dù là trên phương diện tình cảm”, chủ tọa nói, và câu nói ấy như khép lại mọi lý lẽ về sự nể nang.

Ông Tử Anh cuối cùng thừa nhận mình đã sai. Ông đã nộp lại 1,15 tỷ đồng. Phiên tòa còn kéo dài thêm hai ngày nữa.

Phạm Mai (tổng hợp)