Một nữ sinh lớp 5 ở Hà Nội tưởng tượng mình trở thành người quyền lực nhất đất nước, nhưng điều em nghĩ đến đầu tiên lại rất giản dị: đưa mẹ đi spa, đưa bố đi đánh golf.
- Khoảng trống bên tủ tiền sau ca giao
- Ngư dân Hà Tĩnh bơi 10 giờ giữa biển, thoát chết hy hữu
- Tráng A Của lĩnh án tử hình lần thứ hai tại Thái Nguyên
Không có kế hoạch thay đổi xã hội hay những dự định lớn lao, cô bé dành bài văn để kể về một tương lai có thật nhiều tiền, đủ để chăm lo cho bố mẹ và đưa cả gia đình đi du lịch. Câu trả lời hồn nhiên ấy khiến bài viết được chú ý bởi cách một đứa trẻ nhìn về hai chữ “quyền lực”.
Với đề bài “Nếu trở thành người quyền lực nhất đất nước Việt Nam, em sẽ làm gì?”, cô bé tưởng tượng mình xuất hiện trong một giấc mơ và được phóng viên hỏi về dự định tương lai. Việc đầu tiên em muốn làm là đưa mẹ đi mua sắm hàng hiệu, đi spa “ở những chỗ đảm bảo”, còn bố được đi đánh golf và xem bóng đá.
Sau đó, cô bé muốn đưa cả gia đình gồm bố mẹ, hai chị và một em trai đến Đà Lạt ngắm hoa, rồi sang Hawaii tắm biển. Những kế hoạch ấy được em viết như một danh sách việc cần làm khi có tiền và quyền lực.
Điều đáng chú ý là phía sau những mong muốn tưởng như rất trẻ con ấy lại là một lý do khá rõ ràng. Cô bé viết rằng bố đã vất vả nuôi mình khôn lớn, còn công lao của mẹ là điều em “không bao giờ quên được”. Vì vậy, em muốn học thật giỏi, sau này kiếm thật nhiều tiền để có thể chăm lo cho gia đình.

Khi “quyền lực” trong mắt trẻ nhỏ chỉ là làm bố mẹ vui
Bài văn không đi theo hướng thường thấy ở những đề bài mang màu sắc lớn lao. Thay vì tưởng tượng mình có thể làm thay đổi đất nước, cô bé thu hẹp “quyền lực” về một điều gần gũi hơn: có đủ khả năng thực hiện những mong muốn dành cho người thân.
Với em, mẹ được đi spa, bố được đánh golf, cả nhà được cùng nhau đến Đà Lạt hay Hawaii. Những địa điểm và hoạt động ấy không được đặt trong một kế hoạch xã hội rộng lớn, mà trở thành cách cô bé hình dung về một cuộc sống tốt đẹp hơn cho gia đình.
Điều này cũng khiến bài văn khác với những bài viết thường xoay quanh các ước mơ như xây thêm trường học, giúp người nghèo hay làm cho đất nước giàu mạnh. Cô bé không cố tìm một câu trả lời “đúng khuôn”, mà kể thẳng những điều mình thực sự muốn làm nếu một ngày có khả năng thực hiện chúng.
Đằng sau đó còn có một chi tiết khác: cô bé hình dung cả quãng thời gian sau này khi đi học đại học, sống trong ký túc xá và nghĩ đến việc mẹ sẽ lo lắng cho mình. Một đứa trẻ lớp 5 đã đưa tình cảm gia đình vào cả những điều chưa xảy ra.
Nhìn từ góc độ người lớn, “quyền lực” thường đi cùng trách nhiệm, khả năng quyết định và ảnh hưởng đến cộng đồng. Nhưng trong bài viết của cô bé, khái niệm ấy đơn giản hơn nhiều: có đủ điều kiện để chăm sóc những người mình yêu thương.
Chính khoảng cách đó tạo nên điểm thú vị của bài văn. Những mong muốn như mua hàng hiệu, đi spa, đánh golf hay du lịch Hawaii có thể khiến người lớn bật cười, nhưng chúng cũng cho thấy cô bé đang dùng những gì mình biết để hình dung về sự sung túc.
Em chưa cần một định nghĩa phức tạp về thành công. Em chỉ biết bố đã vất vả, mẹ đã hy sinh, và muốn đáp lại bằng cách học giỏi, kiếm nhiều tiền rồi đưa bố mẹ đi những nơi em nghĩ họ sẽ thích.
Có lẽ điều khiến bài văn được nhớ đến không nằm ở việc cô bé hiểu “quyền lực” đúng hay sai, mà ở chỗ em đã biết mình muốn dùng khả năng ấy cho ai.
Trường Anh (tổng hợp)
