Mẹ bó rau thuê, cha phụ hồ nuôi con trai bị thận hư từ lúc một tuổi

Suốt 15 năm, vợ chồng chị Loan – anh Trúc ở Cần Thơ kiên cường nuôi con trai mắc bệnh thận hư, dù chỉ sống bằng tiền bó rau và phụ hồ ít ỏi.

15 năm chiến đấu cùng bệnh tật của con trai đầu lòng

Từ khi chào đời, bé Văn Võ Hoàng Mến (SN 2010, ngụ phường Đại Thành, TP Cần Thơ) đã phải gắn bó với thuốc men vì căn bệnh thận hư. Cậu bé thường xuyên ra vào bệnh viện, điều trị liên miên để giữ lại sự sống mong manh.

Gia đình Mến có năm người. Em là con trai đầu, sau còn hai em gái đang học tiểu học và trung học cơ sở. Cha em – anh Văn Thành Trúc – làm phụ hồ, thu nhập chỉ hơn 200.000 đồng mỗi ngày, lại bấp bênh vì công việc không ổn định. Còn mẹ em – chị Nguyễn Thị Kim Loan – bó rau thuê, được khoảng 20.000-30.000 đồng mỗi ngày, chẳng đủ tiền thuốc cho con.

Cậu bé mang bệnh nhưng vẫn khát khao đến trường

Dù mắc bệnh nặng, Mến vẫn giữ được tinh thần lạc quan và niềm yêu học hỏi. Mỗi sáng, hai anh em Mến cùng đạp chiếc xe đạp điện cũ đến trường. Sức khỏe yếu khiến em thường phải nghỉ giữa giờ, nhiều khi được giáo viên dìu xuống phòng y tế để nghỉ.

Mến năm nay 15 tuổi, đang học lớp 7A1 Trường THCS Đại Thành cùng em gái. Cậu bé chia sẻ: “Mỗi ngày được đến trường, gặp bạn bè là niềm vui lớn nhất của con. Con muốn học giỏi để sau này làm công an, giúp mọi người an toàn hơn”.

Dù đôi lúc mệt mỏi, Mến vẫn cố gắng học tập, không để cha mẹ phải lo lắng. Cậu bé hiểu rõ hoàn cảnh khó khăn của gia đình nên càng quyết tâm hơn để không bỏ cuộc.

Cha mẹ kiệt sức vì hành trình chữa bệnh kéo dài

Chị Loan bó từng lọn rau, bòn từng đồng để nuôi con ăn học và chữa bệnh (Ảnh: Dân Trí)

Chị Loan kể, từ khi Mến còn nhỏ đã thường xuyên nóng sốt, đau ốm. Năm 2012, bác sĩ chẩn đoán em mắc chứng thận hư. Sau ba năm điều trị ở Bệnh viện Đa khoa khu vực Ngã Bảy, bệnh tình trở nặng, Mến được chuyển lên Bệnh viện Nhi đồng 1 (TP.HCM) để tiếp tục chữa trị.

“Nhìn con đau đớn vì bệnh hành hạ, ăn vào lại ói, nhiều đêm co giật, tôi chỉ biết khóc. Nhà nghèo, chẳng đủ tiền chạy chữa, lòng tôi đau như xé”, chị Loan xúc động nói.

Với đồng công phụ hồ ít ỏi, anh Trúc chỉ biết cố gắng từng ngày. Còn chị Loan vẫn miệt mài bó từng bó rau, dành dụm từng đồng để lo thuốc men cho con. “Giờ chỉ còn thuốc cầm chừng. Khi con mệt quá thì nhập viện. Tiền viện phí nhiều lắm, tụi tôi đành chịu”, chị nói trong nước mắt.

Hy vọng nhỏ bé giữa những ngày gian khó

Anh Trúc nghẹn giọng khi nhắc đến con trai: “Thấy con đau đớn, chúng tôi chỉ biết ôm con mà khóc. Dù hy vọng mỏng manh, nhưng còn nước còn tát. Chỉ mong một phép màu giúp con khỏe lại.”

Dù cuộc sống thiếu thốn, vợ chồng anh chị chưa bao giờ bỏ cuộc. Với họ, mỗi ngày con được cười, được đến trường đã là một niềm hạnh phúc lớn.

Cô Nguyễn Thị Hoa Hồng, giáo viên chủ nhiệm của Mến, cho biết em là học sinh ngoan, có ý thức học tập tốt dù sức khỏe yếu. Dịp khai giảng, nhà trường đã vận động nhà hảo tâm hỗ trợ em hơn 12 triệu đồng để trang trải chi phí điều trị.

“Gia đình em rất khó khăn. Cha mẹ đều làm thuê, cuộc sống chật vật. Chúng tôi hy vọng câu chuyện của Mến được nhiều người biết đến để em có thêm cơ hội chữa bệnh và tiếp tục học tập”, cô Hồng chia sẻ.

Tình thương là động lực sống

Giữa những ngày tháng đầy thử thách, tình yêu thương của cha mẹ và sự quan tâm từ thầy cô, cộng đồng chính là điểm tựa giúp Mến kiên cường chống chọi. Cậu bé vẫn mỉm cười, vẫn đến lớp với ước mơ giản dị – được sống khỏe mạnh và báo đáp công ơn cha mẹ.

Hành trình của gia đình Mến là câu chuyện về nghị lực, lòng nhân ái và niềm tin. Trong căn nhà nhỏ ở Cần Thơ, mỗi ngày vẫn vang lên tiếng mẹ bó rau, tiếng cha trở mình vì mệt, nhưng xen lẫn đó là hy vọng – hy vọng về một ngày mai bình yên, khi Mến có thể khỏe mạnh, tiếp tục đến trường và viết tiếp ước mơ dang dở.

Theo: Dân Trí