Người chồng nghèo bật khóc: “Nhà cầm cố rồi, giờ anh biết lấy gì để cứu em đây?”

Sau gần một tháng điều trị tại Bệnh viện Đại học Y Hà Nội, chị Chu Thị Lan vẫn trong cơn nguy kịch. Người chồng phụ hồ kiệt quệ, bật khóc bất lực giữa hành lang bệnh viện.

Người mẹ hai con giành giật sự sống trong phòng hồi sức

Tại khoa Cấp cứu và Hồi sức tích cực, Bệnh viện Đại học Y Hà Nội, chị Chu Thị Lan, 39 tuổi, quê phường Lý Thường Kiệt, Ninh Bình, đang trong tình trạng nguy kịch. Bác sĩ Nguyễn Anh Dũng, Phó Trưởng khoa, cho biết chị nhập viện ngày 16/10 với biểu hiện suy hô hấp, tổn thương đa cơ quan, viêm thận cấp do biến chứng Lupus ban đỏ hệ thống.

Các bác sĩ lập tức đặt nội khí quản, lọc huyết tương, chạy ECMO và hồi sức tích cực để duy trì sự sống. Dù được cứu chữa khẩn trương, nhưng sự sống của chị Lan vẫn phụ thuộc hoàn toàn vào máy móc.

Chi phí điều trị mỗi ngày từ 7 đến 10 triệu đồng, sau khi đã trừ phần bảo hiểm chi trả. Tính đến nay, tổng chi phí đã vượt 700 triệu đồng, trong đó gia đình phải tự lo hơn 300 triệu. Với người nông dân nghèo, số tiền này là quá sức.

Chị Lan phát hiện mắc bệnh Lupus từ tháng 4 năm nay. Căn bệnh tự miễn này tái phát nặng, gây biến chứng ở tim, phổi và thận, khiến tiên lượng sức khỏe rất dè dặt. Theo bác sĩ Dũng, ngay cả khi qua cơn nguy hiểm, chị vẫn phải điều trị duy trì suốt đời.

Ông chia sẻ thêm: “Hoàn cảnh chị Lan rất khó khăn, chồng làm phụ hồ, hai con còn nhỏ. Chúng tôi mong các nhà hảo tâm giúp chị có thêm cơ hội sống”.

Bế tắc giữa bệnh viện: “Nhà đã cầm cố, giờ anh biết lấy gì cứu em?”

Anh Đinh Đăng Việt, chồng chị Lan, làm phụ hồ ở quê. Hai vợ chồng sinh được hai con, bé Đinh Diễm Quỳnh 8 tuổi và bé Đinh Xuân Phúc 6 tuổi. Cả nhà cùng sống với bố mẹ già trong căn nhà cấp 4 cũ kỹ ở Ninh Bình.

Những ngày nông nhàn, chị Lan xin làm công nhân thời vụ để phụ giúp gia đình. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, hai vợ chồng vẫn cố gắng chăm chỉ làm việc, nuôi con ăn học. Nhưng tai họa bất ngờ ập đến từ đầu năm nay khi chị Lan phát bệnh nặng.

Ban đầu, chị chỉ sốt nhẹ và mệt mỏi. Nghĩ là cảm cúm, chị tự mua thuốc uống. Nhưng bệnh không thuyên giảm, khiến anh Việt phải xin nghỉ làm, ứng trước tiền công để đưa vợ ra Hà Nội khám. Kết quả chẩn đoán Lupus ban đỏ khiến cả gia đình sụp đổ.

Từ đó, mỗi tháng anh đều đưa vợ ra viện điều trị. Lần này, bệnh tình trở nặng, chị phải nằm phòng hồi sức đặc biệt. Mỗi ngày, anh Việt chỉ được vào thăm vợ vài phút. Anh nắm chặt tay vợ, khẽ nói: “Em cố lên nhé, khỏe lại còn về với bố con. Các con nhớ em lắm”.

Nhưng đáp lại anh chỉ là tiếng máy thở đều đặn. Người vợ vẫn bất động, ngực phập phồng theo từng nhịp máy. Anh Việt nghẹn giọng, nước mắt rơi lặng lẽ giữa hành lang bệnh viện.

Giọt nước mắt giữa tuyệt vọng

Nơi quê nhà, bố mẹ già và 2 con thơ ngày đêm mong ngóng tin tức (Ảnh: Dân Trí)

Từ ngày chị Lan nhập viện, anh Việt gần như kiệt sức. Anh vay mượn khắp nơi, cầm cố căn nhà được hơn 300 triệu đồng, nhưng nay tiền đã cạn. Mỗi khi bác sĩ thông báo chi phí điều trị, anh chỉ biết cúi đầu, không biết xoay xở ra sao.

Ngày mai, chị Lan phải tiếp tục lọc huyết tương và chạy ECMO, song anh Việt không còn đồng nào trong người. “Nhà cũng đã cầm cố rồi, giờ anh biết lấy gì để cứu em đây?”, anh nấc nghẹn, ôm mặt khóc.

Ở quê nhà, hai đứa con thơ và bố mẹ già gần 80 tuổi vẫn ngóng tin từng ngày. Bé Quỳnh gọi điện hỏi “Bao giờ mẹ về?”, nhưng anh Việt chẳng biết trả lời thế nào.

Dù trong cơn tuyệt vọng, anh vẫn hy vọng một phép màu sẽ đến. Bởi với anh, vợ không chỉ là người bạn đời, mà còn là chỗ dựa tinh thần của cả gia đình. Anh chỉ mong vợ vượt qua, để hai con không phải mồ côi mẹ khi tuổi còn quá nhỏ.

Câu chuyện của chị Chu Thị Lan là lời nhắc về những số phận đang cần được sẻ chia. Trong căn phòng hồi sức lạnh lẽo, người mẹ ấy vẫn giành giật từng hơi thở, níu giữ sự sống để trở về bên gia đình nhỏ bé của mình.

Theo: Dân Trí