Vợ tâm thần nặng, chồng kiệt sức gồng gánh 6 con thơ giữa dòng đời

Điện Biên, 29/1/2026 – Vợ mắc tâm thần phân liệt nặng, 6 con còn nhỏ, anh Lò Văn Phòng kiệt quệ mưu sinh trong túp lều tạm bợ, đối mặt nguy cơ con cái đứt bữa, bỏ học.

Gia cảnh khốn cùng giữa đại ngàn

Gia đình anh Lò Văn Phòng (SN 1993, dân tộc Thái) hiện sinh sống trong một túp lều chắp vá tại bản Hua Ná, xã Mường Ảng, tỉnh Điện Biên. Con đường vào nhà quanh co, trơn trượt, đặc biệt nguy hiểm mỗi mùa mưa. Nơi ở của 8 con người chỉ được dựng tạm bằng tôn cũ và fibro xi măng, xiêu vẹo, không đủ che mưa gió. Mỗi khi giông bão kéo về, cả gia đình lại nơm nớp lo sợ căn lều có thể sập bất cứ lúc nào.

Tài sản đáng giá nhất trong nhà là hai chiếc xe đạp cũ – phương tiện để các con vượt quãng đường rừng đến trường. Gia đình gần như không có đất sản xuất, cuộc sống phụ thuộc hoàn toàn vào những ngày làm thuê bấp bênh của anh Phòng. Thu nhập không ổn định khiến bữa ăn của các con thường xuyên thiếu thốn, sinh hoạt tối thiểu cũng trở thành gánh nặng.

Người vợ tâm thần nặng, nỗi lo thường trực của người chồng

Chị Lường Thị Nọi (SN 1986, vợ anh Phòng) phát bệnh tâm thần từ năm 2011. Theo kết luận giám định y khoa, chị mắc tâm thần phân liệt mức độ nặng, mất khả năng lao động và cần người giám sát thường xuyên. Những cơn co giật, ngất xỉu, mất kiểm soát hành vi xảy ra ngày càng nhiều, tiềm ẩn nguy hiểm cho cả gia đình.

Mỗi lần vợ phát bệnh, anh Phòng buộc phải bỏ việc để túc trực chăm sóc. Có lúc chị la hét, đập phá hoặc bỏ đi lang thang, khiến các con hoảng sợ, khóc thét trong đêm. “Tôi đi làm thì không yên tâm, mà ở nhà thì không có tiền”, anh nghẹn ngào chia sẻ. Sự giằng xé giữa miếng ăn và an toàn của vợ con khiến người đàn ông này nhiều lần kiệt sức.

Sáu đứa trẻ trước nguy cơ đứt gánh học hành

Gia đình anh Phòng có 6 người con, sinh từ năm 2010 đến 2025, đều đang trong độ tuổi cần được chăm sóc và học tập. Tuy nhiên, do thu nhập bấp bênh, các em thường xuyên thiếu ăn, đối mặt nguy cơ phải nghỉ học giữa chừng. Nỗi lo lớn nhất của người cha không chỉ là bệnh tình của vợ, mà còn là tương lai mờ mịt của các con.

Dù chị Nọi được hưởng trợ cấp xã hội 750.000 đồng mỗi tháng từ năm 2024, số tiền này chỉ đủ mua thuốc điều trị. Chính quyền địa phương cho biết đã cố gắng hỗ trợ, song nguồn lực còn hạn chế. Trưởng bản và UBND xã Mường Ảng mong mỏi các nhà hảo tâm chung tay giúp đỡ, để gia đình anh Phòng có một căn nhà kiên cố và các cháu nhỏ được tiếp tục đến trường, không bị bỏ lại phía sau vì nghèo khó.

Theo: Báo Dân Trí