Hiệu trưởng Nepal rung chuông cứu 1.643 học sinh giữa lũ dữ

Chỉ vài phút quyết đoán của hiệu trưởng Rajendra Dawadi đã giúp toàn bộ 1.643 học sinh Trường Tribhuvan Trishuli thoát khỏi dòng lũ quét cuốn phăng ngôi trường ba tầng.

Khoảng 9h20 ngày 26/8 giờ địa phương (tức 7h35 giờ Hà Nội), thầy Rajendra Dawadi, 47 tuổi, hiệu trưởng kiêm giáo viên tiếng Anh Trường trung học Tribhuvan Trishuli tại thung lũng Trishuli, huyện Nuwakot, nhận được cuộc gọi khẩn từ một người bạn. Người này báo làng ở thượng nguồn đã bị dòng nước “nuốt chửng”.

Không chờ thêm thông tin, ông lập tức rung chuông báo động, yêu cầu giáo viên đưa học sinh ra khỏi lớp. Các tài xế xe buýt cũng được gọi điện yêu cầu quay đầu, trong khi toàn trường nhanh chóng di chuyển lên vùng đất cao. “Đây là điều chúng tôi vẫn dạy các em phải làm khi có lũ”, ông Dawadi nói sau sự việc.

Chỉ ít phút sau khi nhóm học sinh cuối cùng rời khuôn viên, dòng lũ dữ tràn tới, cuốn phăng tòa nhà ba tầng vốn được xem là nằm ở vị trí an toàn.

Lũ quét và dòng nước bùn cuồn cuộn tràn qua khu vực miền núi Nepal. (Ảnh minh họa: NAM)

Từ vị trí được cho là an toàn đến thảm họa bất ngờ

Sự việc tại Trường Tribhuvan Trishuli là một phần trong thảm họa lớn hơn đang xảy ra dọc biên giới Nepal – Trung Quốc. Ngày 26/8, một khối băng và đất đá lớn sụp xuống từ núi Langtang Lirung, lao xuống thung lũng sông Lhende Khola rồi đổ vào hệ thống sông Bhote Koshi – Trishuli, tạo thành dòng lũ bùn đá có sức tàn phá rất lớn. Tại khu vực hạ lưu Galchhi, mực nước sông được ghi nhận dâng cao tới 9 mét chỉ trong 30 phút.

Trước đó, trường được đánh giá tương đối an toàn do nằm ở độ cao khoảng 60 m so với mặt sông, tương đương độ cao cây cầu thép nối sang bờ đối diện. Tuy nhiên, thực tế nhanh chóng vượt xa mọi dự tính khi mực nước dâng dữ dội.

Tính đến trưa 30/8 giờ Việt Nam, khoảng 750 người tại Nepal và Trung Quốc được xác định đã thiệt mạng, trong khi hơn 3.000 người vẫn mất tích. Đây được đánh giá là thảm họa chết chóc nhất tại Nepal kể từ trận động đất năm 2015 khiến gần 9.000 người thiệt mạng.

Câu chuyện của thầy Dawadi cho thấy một nghịch lý: đánh giá ban đầu về độ cao 60 m và kết cấu bê tông kiên cố từng tạo cảm giác an toàn, nhưng cũng có thể dẫn tới chủ quan trong những phút đầu.

Điều quyết định là ông đã hành động ngay sau khi nhận được cảnh báo, thay vì chờ thêm một xác nhận khác. Nhờ vậy, toàn bộ học sinh đã kịp rời khỏi khu vực chỉ vài phút trước khi dòng lũ ập đến.

Theo giới chức Cơ quan Giảm nhẹ và Quản lý Rủi ro Thiên tai Quốc gia Nepal, lũ quét được xác định là do một vụ sạt lở băng và đất đá từ phía sườn núi thuộc địa phận Nepal gây ra. Dù phần lớn học sinh được cứu, hai người ở lại trường gồm thầy giáo dạy lịch sử xã hội Santos Pariyar, 32 tuổi (bị cuốn trôi khi đang ở phòng trọ ven sông nấu ăn sáng) và lao công Sultan Lama (thiệt mạng khi quay lại đóng cửa trường) đã không qua khỏi.

Con số 1.643 học sinh được sơ tán trong thời gian rất ngắn cho thấy mức độ khẩn cấp của tình huống. Chỉ cần chậm thêm vài phút, hậu quả có thể đã khác hoàn toàn. Khi được người dân địa phương gọi là người hùng, thầy Dawadi không nói về mình mà chỉ đáp lại: “Tôi còn có thể làm gì khác được nữa?”

Nguyễn Hiền (tổng hợp)