Tết này con về “thắp lửa” nồi bánh chưng cùng mẹ

Sau 20 năm bươn chải và nỗi trống vắng khi cha qua đời, người con xa quê quyết định về sớm để cùng mẹ thắp lại ngọn lửa ấm bên nồi bánh chưng ngày Tết.

Trong cái lạnh se sắt của miền Bắc những ngày giáp Tết, khói nghi ngút từ những hàng phở ven đường cũng không làm ấm được khoảng trống trong lòng người con đã xa quê hơn hai thập kỷ. Nhìn dòng người hối hả chở quất, đào rực rỡ len lỏi qua từng phố thị, anh lại nhớ về những cái Tết tuổi thơ đầy ắp tiếng cười và mùi hương trầm ấm cúng.

Nỗi nhớ về chiếc xe đạp chở “gia tài” Tết của bố

Với anh, Tết của ngày cũ gắn liền với hình ảnh người cha cao lớn và chiếc xe đạp cũ kỹ cọt kẹt. Mỗi chiều cuối năm, chiếc xe ấy lại chở về một “gia tài” quý giá: bao gạo nếp trắng ngần, bó lá dong tươi rói và cân thịt ba chỉ ngon nhất để làm nhân bánh. Tiếng cười sảng khoái của bố khi khoe “Mẹ nó ơi, bánh chưng đã có thịt rồi này!” trở thành một mảnh ký ức đẹp đẽ không thể xóa nhòa.

Đêm giao thừa, cả nhà lại cùng thức canh nồi bánh chưng nghi ngút khói, nghe kể chuyện tiếu lâm và ngủ gục trên đùi cha mẹ bên bếp lửa hồng. Đó là những giá trị gia đình giản đơn nhưng bền bỉ, nuôi dưỡng tâm hồn những đứa trẻ lớn lên rồi đi xa.

Khi mẹ định “tắt lửa” vì vắng bóng người thân

Kể từ khi bố qua đời vài năm trước, căn nhà xưa bỗng trở nên vắng lặng, không còn tiếng xe đạp quen thuộc hay tiếng cười vang. Mẹ anh, người vốn thoăn thoắt lựa lá dong, nay cũng chẳng còn thiết tha bày vẽ. Năm ngoái, mẹ gọi điện bảo: “Năm nay mẹ không nấu bánh chưng nữa đâu con, các con đi làm ăn xa hết, bày vẽ làm gì cho mệt”.

Câu nói của mẹ khiến anh nghẹn lòng, nhận ra rằng sự thiếu vắng không chỉ là chiếc bánh chưng, mà là hơi ấm của sự sum vầy. Giữa nhịp sống hiện đại, nhiều người chọn đi du lịch hoặc cho rằng Tết là gánh nặng “bày vẽ”, nhưng với anh, nếu không tự tay giữ gìn thì Tết sẽ chỉ còn là những mảnh hoài niệm mờ nhạt.

Về sớm “làm Tết” để nối lại những yêu thương

Thay vì để Tết trôi qua trong lặng lẽ, anh quyết định nhấc điện thoại: “Mẹ ơi, năm nay con về sớm mấy hôm, con sẽ cùng mẹ gói bánh chưng!”. Anh tự hứa sẽ chuẩn bị đủ lá dong, gạo nếp, mua cả cân thịt thật tươi như cách bố vẫn làm ngày xưa để mẹ không phải lo toan điều gì.

Tiếng mẹ nghẹn ngào bên kia đầu dây như một sự giải tỏa cho những nhớ thương cũ kỹ. Với anh, Tết chính là sự kết nối – nối ta của hôm nay với truyền thống ngàn đời, và kết ta lại với gia đình để mỗi mùa xuân về, ngọn lửa bên nồi bánh chưng lại được thắp sáng trong sự đoàn viên. Những người bạn xa quê cũng đang lục tục chuẩn bị hành trang, bởi họ hiểu rằng Tết không phải là để đợi, mà là để ta trở về “làm” nên.

Theo: Báo Dân trí