Có những buổi sáng thế giới không báo trước gì cả. Trời mưa, như nó vẫn mưa hàng nghìn buổi sáng khác trên mảnh đất này, và không ai trong số họ — anh Nguyễn Thanh Hải, vợ anh, hai đứa con — có lý do gì để nghĩ rằng đây sẽ là buổi sáng cuối cùng họ còn nguyên vẹn là một gia đình.
- Cát sỏi sông Nậm Việc và Nậm Giải sẽ phục vụ xây trường nội trú
- Xe giường nằm rơi khỏi cao tốc Pháp Vân – Cầu Giẽ, bốn người thiệt mạng
- Công an Hải Phòng truy tìm bị hại vụ lừa đảo thuê nhà online
Nước bắt đầu tràn vào cửa hàng tạp hóa nhỏ của họ, như nó vẫn từng tràn vào những năm trước, và người vợ làm điều mà bất cứ người vợ nào cũng làm: gọi chồng dậy, kê cao đồ đạc, chờ đợi. Chờ đợi là một hành động của niềm tin — tin rằng thế giới, dù khắc nghiệt, vẫn có giới hạn của nó.Chiều 18/7, hàng chục người thân vẫn kiên trì túc trực tại khu vực tìm kiếm. Giữa đống bùn đất, chị họ của anh Hải là chị Hoàng Thị Nga ôm chặt di ảnh cháu gái, ngóng tin trong tuyệt vọng.
Trong khoảng thời gian ngắn đến phi lý — vài giờ, có lẽ ít hơn — nước dâng lên, không phải như một kẻ thù có gương mặt, có ý chí, có thể thương lượng, mà như chính sự thờ ơ tuyệt đối của tự nhiên. Cả gia đình trèo lên một chiếc bàn, nắm tay nhau, và chờ. Họ không chờ một phép màu — người ta hiếm khi tin vào phép màu khi nước đã ngang ngực — họ chờ đơn giản vì không còn gì khác để làm. Bức tường cuối cùng đổ sập, và dòng nước, không phân biệt, không giải thích, cuốn cả bốn người ra ngoài cùng một lúc.
Có một khoảnh khắc, giữa sự hỗn loạn ấy, mà anh Hải sẽ mang theo suốt phần đời còn lại: tiếng vợ anh, thất thanh, gọi tên đứa con trai út đang mắc kẹt phía sau. Anh với tay. Nước chảy xiết hơn cánh tay con người có thể chống lại. Anh không kịp nắm được. Đó là tất cả. Không có bi kịch nào lớn hơn sự đơn giản trần trụi của một bàn tay hụt mất một bàn tay khác.

Người bác ôm di ảnh của con gái anh Hải ngóng tin bên hiện trường vụ lũ quét (Ảnh minh họa: NAM)
Rồi dòng nước, như thể đã hoàn thành công việc của nó, đẩy bốn con người về bốn hướng khác nhau — một sự chia ly không cần lý do, không cần công lý, không cần logic nào ngoài logic của trọng lực và tốc độ dòng chảy. Anh Hải trôi đi, ngạt nước, nghĩ mình sẽ chết, cho đến khi dạt được vào một gò đất nhỏ — không phải vì anh xứng đáng sống hơn những người khác, mà đơn thuần vì địa hình, vì may rủi, vì cái cách mà thế giới vật lý vận hành không quan tâm gì đến công bằng.
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy thi thể vợ anh và con trai. Con gái lớn thì vẫn còn đâu đó, trong sự im lặng kéo dài của dòng sông, và gia đình vẫn ngồi đó, bên bờ, ôm di ảnh, chờ đợi — lại một lần nữa chờ đợi, dù họ biết, có lẽ, chờ đợi lần này sẽ không đổi khác điều gì.

Anh Hải được cõng vào vị trí an toàn sau khi bị lũ dữ cuốn trôi (Ảnh minh họa: NAM)
Điều đáng nói không phải là thiên tai — thiên tai luôn ở đó, dửng dưng, lặp lại. Điều đáng nói là con người, ngay giữa sự phi lý tuyệt đối ấy, vẫn tiếp tục làm những việc rất người: một người vợ kê cao đồ đạc, một người chồng với tay cứu con, một người chị họ ôm chặt tấm ảnh, hàng chục người thân đứng dưới mưa không chịu rời đi. Không ai trong số họ có thể thắng được dòng nước. Nhưng họ vẫn đứng đó. Có lẽ đó là câu trả lời duy nhất mà con người có thể đưa ra trước một thế giới không có câu trả lời: tiếp tục hiện diện, tiếp tục chờ, tiếp tục yêu những gì đã mất.
Nguyễn Quế (tổng hợp)
