Chiều ngày 21/4/2026, trước giờ Không lực Hai cất cánh, ông Trump đã ký lệnh gia hạn ngừng bắn Mỹ-Iran để chờ Tehran hồi đáp thay vì lệnh ném bom
- Bí quyết sống khỏe: Tuyệt chiêu ăn một đĩa năm bữa cực chất của dân Phần Lan
- Kho vàng tại Mỹ: Tại sao các nước châu Âu gửi tài sản tại New York
- “Giàu không ở nhà lớn”: Lời dạy tưởng đơn giản nhưng nhiều người vẫn hiểu sai
Khi đối tác bỗng dưng “im hơi lặng tiếng” trước vòng đàm phán
Chiều ngày 21/4/2026 tại Nhà Trắng, không khí căng như dây đàn khi ông Trump cùng các cộng sự phải đối mặt với một bài toán hóc búa,. Trong lúc Phó Tổng thống JD Vance đã sẵn sàng lên đường tới Pakistan, phía đối đầu là Iran lại chọn cách “im thin thít”. Dù Mỹ đã gửi sẵn các điều khoản khung nhưng nhiều ngày trôi qua, chẳng có lấy một lời phản hồi từ phía Tehran.
Dàn cố vấn “cộm cán” gồm Marco Rubio, Pete Hegseth và Giám đốc CIA John Ratcliffe đã phải ngồi lại để mổ xẻ sự im lặng khó hiểu này. Dù đã nhờ cậy phía Pakistan thúc giục hết mức, nhưng câu trả lời nhận được vẫn chỉ là sự im lặng tuyệt đối. Điều này khiến phái đoàn Mỹ lo ngại chuyến đi tới Islamabad sẽ trở thành cuộc dạo chơi không mục đích nếu đối phương không chịu mở lời.

Cuối cùng, thay vì chọn cách “nói chuyện bằng súng đạn”, ông Trump đã ký quyết định gia hạn lệnh ngừng bắn Mỹ-Iran ngay trước khi hết giờ. Ông muốn dành thêm thời gian cho ngoại giao dù thực tế là phía Iran vẫn chưa có dấu hiệu muốn ngồi vào bàn đàm phán. Quyết định này cho thấy ông Trump đang cực kỳ thận trọng để tránh khơi mào lại một cuộc xung đột mà ông tin là Mỹ đã thắng.
Rạn nứt ở Tehran và cuộc chơi “trốn tìm” của Lãnh tụ Tối cao
Các báo cáo từ trung gian Pakistan cho thấy lý do Tehran “ngại” trả lời là do nội bộ đang “cơm không lành, canh không ngọt”. Ban lãnh đạo Iran dường như đang cãi nhau kịch liệt về việc nên nhượng bộ bao nhiêu trong vấn đề uranium. Chính sự thiếu đồng nhất này đã khiến các nhà đàm phán của họ không được trao đủ quyền hạn để chốt hạ bất cứ điều gì với phía Mỹ.
Thêm vào đó, việc Lãnh tụ Tối cao Mojtaba Khamenei chọn cách ẩn mình quá kỹ cũng khiến cấp dưới như “gà mắc tóc”. Không có chỉ thị rõ ràng, các quan chức Iran chỉ còn biết đoán già đoán non ý định của sếp, làm tê liệt mọi cuộc thảo luận nội bộ. Chính quyền ông Trump tin rằng đây là lý do khiến danh sách thỏa thuận khung mà Mỹ gửi đi vẫn nằm im trên bàn giấy.

Dù vậy, phía Pakistan vẫn cố gắng thuyết phục ông Trump hãy kiên nhẫn thêm một chút để phía đối thủ có thời gian ổn định đội hình. Lần gia hạn ngừng bắn Mỹ-Iran này không ấn định ngày kết thúc, tạo cơ hội cho Tehran thống nhất lập trường dưới sự phê duyệt của ông Khamenei. Tuy nhiên, đây cũng là khe hở để đối phương có thể dùng chiêu “câu giờ” hòng khôi phục lực lượng quân sự.
Bài toán khó tại eo biển Hormuz và giấc mơ thỏa thuận “siêu cấp”
Điểm nóng nhất hiện nay chính là cái “khóa” mà Mỹ đang đặt tại eo biển Hormuz khiến tàu bè Iran không thể ra vào cảng. Tehran tuyên bố thẳng thừng là nếu không dỡ phong tỏa thì đừng hòng có đàm phán mới. Trong khi đó, ông Trump cũng chẳng vừa khi tuyên bố chắc nịch: “Chúng tôi sẽ không mở cửa eo biển cho đến khi có một thỏa thuận cuối cùng”.
Ông Trump đang hướng tới một thỏa thuận mà ông gọi là “tuyệt vời”, phải xịn hơn hẳn cái thỏa thuận JCPOA năm 2018 mà ông từng rút khỏi. Tuy nhiên, cố vấn Mahdi Mohammadi của phía Iran lại coi việc phong tỏa cảng biển là hành động “ném bom” gián tiếp và đe dọa sẽ đáp trả bằng quân sự. Cuộc đấu trí giữa hai bên đang đặt cả khu vực vào trạng thái bấp bênh khi ai cũng muốn giữ thế thượng phong.
Trong khi ông Trump lạc quan về kỹ năng đàm phán của mình, các chuyên gia lại lo ngại Iran đang tranh thủ lúc ngừng bắn để “đào” lại đống tên lửa chôn giấu. Những vấn đề về làm giàu uranium và các lệnh trừng phạt vẫn là những tảng đá lớn chắn đường đến hòa bình. Liệu sự linh hoạt của các bên có đủ để tạo nên một cú xoay chuyển cục diện, hay eo biển Hormuz vẫn sẽ tiếp tục chìm trong vòng vây phong tỏa?
Theo: Báo Dân trí
