Hơn 10 năm làm công nhân bốc vác than ở Quảng Ninh để nuôi con, chị Đinh Thị Huệ (41 tuổi, Thanh Hóa) nghẹn lòng khi con gái 14 tuổi được chẩn đoán mắc bệnh Crohn hiếm gặp, phải điều trị suốt đời.
- Voi rừng vào nhà dân ở Nghệ An tìm thức ăn: Báo động xung đột người – voi gia tăng
- Ninh Bình khởi tố vụ phơi thóc gây tai nạn chết người
- Vụ ngộ độc sau ăn bánh mì ở TP.HCM: Tiếp tục tăng hơn 170 người, trong bánh mì có gì?
Hơn 10 năm bốc vác than nuôi con nhỏ
Năm 2005, chị Đinh Thị Huệ, ở xã Hợp Tiến, huyện Triệu Sơn (Thanh Hóa), nên duyên với người đàn ông cùng làng. Sáu năm sau, cuộc hôn nhân tan vỡ khi con trai đầu mới 5 tuổi và bé gái Cù Thị Oanh chưa tròn một tuổi. Con trai theo cha, còn chị bế con gái về nhà mẹ đẻ.
“Cha mẹ và các em đều thương, nhưng tôi tủi phận, xấu hổ với gia đình, áy náy với các em”, chị kể. Khi Oanh gần hai tuổi, chị gửi con cho bà ngoại, bắt xe ra Quảng Ninh làm công nhân bốc vác than.
Mỗi ngày, chị bắt đầu công việc từ 5h sáng đến tối muộn, vác từng bao than nặng 30-40 kg. Thời gian đầu, cơ thể đau nhức, đêm nào cũng khóc vì nhớ con. “Công việc cực nhọc nhưng thu nhập hơn 200 nghìn mỗi ngày, cao hơn nhiều so với làm ruộng ở quê thời điểm đó”, chị nói.
Nhờ kiên trì, chị dành dụm được một khoản tiền.Chị mua lại mảnh đất nhỏ của người thân, dựng ngôi nhà mái tôn để mẹ con có chỗ nương thân. Ba năm gần đây, do bị viêm tụy, chị phải nghỉ việc ở mỏ .Chị t rở về quê làm thuê, nuôi con trai vừa học hết lớp 12 và chăm sóc con gái đang tuổi dậy thì.
Con gái mắc bệnh hiếm, mẹ kiệt quệ lo chữa trị
Tháng 5/2024.Bé Oanh bất ngờ sụt 6 kg trong một tháng, thường xuyên đau bụng và đi ngoài ra máu. Sau nhiều lần khám ở tuyến huyện, tỉnh, bé được chuyển lên Bệnh viện Nhi Trung ương (Hà Nội). Tại đây, bác sĩ kết luận Oanh mắc bệnh Crohn thể nặng ; căn bệnh viêm ruột mạn tính. Không thể chữa khỏi hoàn toàn.
Nghe tin con phải điều trị suốt đời, chị Huệ chết lặng. “Gần 20 năm qua, tôi chỉ mong con có cuộc sống bình yên. Vậy mà giờ con lại đau ốm”, chị nghẹn ngào.
Mỗi tháng, chị phải đưa con tái khám 2-3 lần, chi phí hàng chục triệu đồng. Dù xin làm công nhân gần nhà để có thêm thu nhập, nhưng vẫn không đủ trang trải. Hai mẹ con đã phải vay gần 100 triệu đồng. Con trai lớn mới ra trường, làm việc phổ thông, thu nhập bấp bênh, chưa giúp được nhiều.
Bệnh tật không chỉ bào mòn tài chính mà còn khiến cô bé tuổi 14 tự ti. Tác dụng phụ của thuốc làm da Oanh rạn nứt ở chân và đùi. Khiến em ngại giao tiếp, chỉ dám đến trường nửa buổi rồi về nhà. “Giờ con ít ra ngoài, chỉ quanh quẩn trong nhà, tôi thương mà chẳng biết làm sao”, chị nói.
Ước mơ giản dị của người mẹ
Sau gần hai thập kỷ bươn chải. Điều chị Huệ mong mỏi nhất: giờ đây không phải tiền bạc hay vật chất, mà là sức khỏe của con gái. “Tôi chỉ mong cuộc đời con êm đềm, không gian nan như mẹ, mà sao khó quá”, chị nghẹn lời.
Trong căn nhà nhỏ lợp mái tôn, người mẹ vẫn kiên cường từng ngày. Vừa làm thuê kiếm sống, vừa ôm ấp hy vọng mong manh rằng con gái sẽ vượt qua căn bệnh quái ác.
Nhiều người hàng xóm cảm phục nghị lực của chị Huệ . Người mẹ đơn thân lặng lẽ hy sinh, sống bằng tình thương và niềm tin, dù phía trước vẫn còn đầy gian truân.
Theo: VnExpress
