Sáng 2-3, bà Jiho Yoshimizu (65 tuổi) tại Tokyo vẫn miệt mài hỗ trợ lao động Việt gặp nạn, duy trì sứ mệnh cưu mang 15.000 người suốt 13 năm qua.
- Nữ quái lừa bán trẻ em bị bắt sau 15 năm lẩn trốn
- Ngành giáo dục lên tiếng vụ 2 nữ sinh lớp 8 lấy chồng tại Na Loi
- Lãnh tụ tối cao Iran Ali Khamenei qua đời sau đợt tấn công quân sự
Jiho Yoshimizu và những chuyến “giải cứu” lao động Việt nơi đáy vực
Bà Jiho Yoshimizu, 65 tuổi, đã dành 13 năm cuộc đời để trở thành “điểm tựa” cho hơn 15.000 lao động Việt Nam gặp khó khăn tại Nhật Bản. Động lực giúp bà kiên trì với công việc này bắt nguồn từ truyền thống gia đình Phật giáo, nơi cha bà từng dạy rằng cứu người là bổn phận chứ không phải sự lựa chọn. Sau cái chết vì kiệt sức của một thực tập sinh Việt vào năm 2011, bà quyết định thành lập Tổ chức Hỗ trợ Việt – Nhật NPO để không còn ai phải rơi vào ngõ cụt.
Câu chuyện về nữ thực tập sinh 20 tuổi lén sinh con trong phòng trọ vì sợ bị trục xuất là một ví dụ điển hình cho những “khoảng tối” mà bà Yoshimizu đã rọi sáng. Thay vì để cô gái rơi vào hoảng loạn, bà đã trực tiếp liên hệ các tổ chức giám sát để giải trình và bảo vệ tư cách lưu trú cho hai mẹ con. Kết quả là sau ba tháng, người mẹ trẻ được về nước với bộ hồ sơ “sạch”, mở ra cơ hội quay lại Nhật Bản làm việc trong tương lai.
Day dứt nhất với bà là trường hợp một nam thanh niên bỏ trốn vì bị bóc lột lương, sau đó gặp tai nạn đường sắt mất đi một tay và một chân. Yoshimizu đã không quản ngại vất vả để kết nối từ hãng hàng không, đại sứ quán đến cơ quan lưu trú nhằm thu xếp một chuyến bay hồi hương an toàn và đúng luật. Bà quan niệm rằng luật pháp sinh ra để bảo vệ con người, và bà chính là người nối các “mắt xích” để những kẻ khốn cùng vẫn tìm thấy lối về.
Jiho Yoshimizu cùng mái chùa che chở người Việt xa xứ
Bà Jiho Yoshimizu đã biến ngôi chùa Nisshinkutsu tại quận Minato trở thành “mái nhà chung” ấm áp cho những người con Việt xa xứ. Như trường hợp anh Công Thắng, người từng bế tắc vì mất việc và cạn sạch tiền tiết kiệm giữa đại dịch Covid-19. Ngay khi nhận được dòng trạng thái cầu cứu trên Facebook, bà đã chủ động nhắn tin và mời anh lên chùa tá túc để ổn định lại cuộc sống.

Tại đây, không chỉ lo chỗ ăn chỗ ngủ, bà còn hỗ trợ anh Thắng hoàn thiện các thủ tục để xin visa “hoạt động đặc định” nhằm ở lại Nhật hợp pháp. Nhờ sự dìu dắt của bà, chàng trai Nghệ An đã thi đỗ chứng chỉ tiếng Nhật và tìm được công việc ổn định tại một công ty sản xuất mỳ. Đối với anh, điều quý giá nhất không chỉ là tấm visa mà là cảm giác được “giang tay” cứu giúp khi đang ở dưới đáy vực sâu.
Hành trình bảo vệ lao động nước ngoài của bà đôi khi cũng vấp phải những ánh nhìn “dè dặt” từ chính những người dân bản địa. Bà từng bị chất vấn vì sao lại ưu tiên người nước ngoài hơn người Nhật, nhưng bà đã bình thản giải thích rằng mọi người đều cùng sống trên một mảnh đất và đóng góp cho xã hội như nhau. Theo thời gian, chính sự chân thành và tinh thần giúp người không biên giới của bà đã xóa tan mọi rào cản, biến sự nghi kỵ thành thấu hiểu và sẻ chia.
Theo: Vnxpress
