Hàng ngàn lao động Philippines tại Trung Đông phải “đánh cược” mạng sống, bám trụ giữa làn đạn để kiếm tiền nuôi gia đình dù tử thần đang rình rập kề.
- Tạm giữ Phan Thị Hồng Anh vận chuyển ma túy tại Hưng Yên
- Khả năng chữa lành kỳ diệu của cây mã đề
- Bé gái 12 tuổi tại Đắk Lắk nguy kịch vì uống thuốc trừ sâu
Mưu sinh vùng chiến sự và giấc mơ đổi đời đẫm nước mắt
Mỗi lần tiếng còi báo động xé toạc không gian, Joycee Pelayo, cô gái giúp việc nhỏ nhắn, lại tất tả chạy đến dìu cụ ông chủ nhà lên xe lăn để “chạy thục mạng” xuống hầm trú ẩn. Những đêm trắng mệt mỏi với ba lần cảnh báo dồn dập lúc 2h, 3h rồi 4h sáng đã trở thành “chuyện thường ngày ở huyện” khiến cô chẳng dám bước chân ra khỏi cửa nhà.
Pelayo chỉ là một trong số hơn 2,4 triệu lao động Philippines đang mưu sinh tại “chảo lửa” Trung Đông – nơi đang kẹt giữa vòng xoáy xung đột giữa các cường quốc. Họ ra đi với giấc mơ về một mức lương cao để đổi đời cho gia đình, nhưng giờ đây, thực tại lại là tiếng gầm rú của máy bay không người lái và tên lửa bủa vây. Cuộc chiến nổ ra từ cuối tháng 2 đến nay đã cướp đi sinh mạng của khoảng 2.000 người, biến những người lao động nhập cư thành nhóm yếu thế và dễ tổn thương nhất giữa làn đạn.
Nỗi đau trở nên hiện hữu khi Mary Ann De Vera trở thành người Philippines đầu tiên tử nạn tại Israel trong lúc đang nỗ lực đưa chủ nhà đi trú ẩn an toàn. Ở quê nhà, họ được ca tụng là những “anh hùng” vì nguồn ngoại tệ gửi về, nhưng có ai thấu nỗi đau đánh đổi bằng máu và nước mắt nơi viễn xứ. Với 31.000 người Philippines tại Israel, mỗi ngày trôi qua là một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội giữa việc trở về để an toàn hay ở lại để giữ lấy “nồi cơm” cho gia đình.
Nỗi lòng “người đi” kẹt giữa lằn ranh sinh tử
Anh thợ máy Robert Laurince Ramil cùng các đồng nghiệp cũng đang sống trong những ngày “ngạt thở” tại ký túc xá vùng chiến sự. Chẳng ai dám đi đâu, họ chỉ biết quanh quẩn trong khuôn viên, dán mắt vào điện thoại theo dõi tin tức và gọi về cho vợ con để vơi bớt nỗi lo. Dù biết tìm việc ở đâu cũng được nhưng tính mạng vẫn là trên hết, nên bốn trong số sáu người bạn của anh đã tính đường quay về quê cũ để bảo toàn bản thân.
Ngược lại, chị Salhee Enriquez, một người mẹ đơn thân, lại chọn cách “cắn răng” bám trụ dù người thân ở quê nhà liên tục khóc lóc van xin chị trở về. Với chị, giữ lấy mạng sống là quan trọng, nhưng gánh vác tương lai cho con gái ăn học nơi quê nhà cũng nặng nề chẳng kém. Chị cay đắng nhận ra rằng, dù có muốn về vào lúc này cũng chẳng dễ dàng gì khi các sân bay đều đã tê liệt và mọi thứ đã vượt ngoài tầm kiểm soát.
Sự chênh lệch thu nhập quá lớn, từ mức 1.500-2.000 USD tại Israel so với vài trăm USD ở quê, chính là sợi dây vô hình níu chân những người lao động. Joycee Pelayo đã 6 năm ròng rã không được ôm con vào lòng vì giá vé máy bay đắt đỏ, để rồi giờ đây phải đối mặt với nỗi sợ cái chết mỗi ngày. Câu hỏi nhói lòng của đứa con nhỏ qua màn hình điện thoại: “Sao mẹ không về? Nơi đó đáng sợ lắm” khiến người mẹ chỉ biết nuốt nước mắt vào trong.
Theo: VnExpress
