Mùa hè năm ấy ở bến Qua Châu, Cung Soạn lỡ tay dìm khách lấy bạc để rồi mười sáu năm sau nếm mùi đắng lòng vì bị con trai quậy cho tan cửa nát nhà.
- Lôi Tổ và sức sống nghìn năm của con đường tơ lụa
- Lòng tốt: Vị quan Thiệu Hưng và sự cải biến số mệnh
- Tục giỗ họ trong dòng chảy văn hóa người Việt
Món hời “từ trên trời rơi xuống” và tội ác dưới lòng sông
Chuyện kể rằng đời nhà Thanh có anh ngư phủ Cung Soạn tối ngày lặn lội trên sông Dương Tử để buông lưới thả câu mong kiếm bữa cơm qua ngày. Vào một ngày mùng sáu tháng sáu gió nam thổi ác liệt sóng đánh tung trời khiến gã phải đưa thuyền vô bến Qua Châu chờ sóng lặng. Chẳng biết trời xui đất khiến sao giữa lúc bão bùng lại có ông lão mang túi đồ nặng trịch tìm thuyền về Trấn Giang.
Thấy khách già lại đi một mình Cung Soạn vừa cầm lấy túi đồ đã thấy nặng trĩu đoán chắc bên trong toàn bạc trắng nên lòng tham trỗi dậy. Gã chèo thuyền ra giữa dòng nước đang cuộn xoáy lợi dụng lúc vắng người gã nhấc bổng ông lão rồi “tiễn” cụ xuống đáy sông lạnh lẽo. Ông lão tội nghiệp chưa kịp kêu cứu đã trở thành oan hồn dưới lòng sông Dương Tử sâu thẳm ngay trong chiều gió lộng.

Quay lại khoang thuyền gã mở túi thì thấy bạc trắng trị giá tới gần ba trăm lạng gã hăm hở về nhà khoe với vợ về món tiền “tự nhiên mà có”. Vợ gã còn kể chuyện nằm mộng thấy phân bẩn đầy mình cho đó là điềm báo phát tài lớn nên cả hai hể hả sắm sửa lễ vật tạ ơn. Họ tin rằng đây là phúc đức trời ban cho cảnh nghèo mà không hề hay biết rằng mỗi thỏi bạc đều đẫm máu người khách già.
Khi “quý tử” bỗng hóa “nghịch tử” phá sạch sành sanh gia tài
Nhờ số bạc phi nghĩa công việc làm ăn của Cung Soạn phất lên như diều gặp gió gã mua nhà mặt phố đổi tên thành Cung Kế Xuyên cho “sang trọng”. Mười tháng sau một cậu con trai ra đời trong sự hân hoan của đôi vợ chồng vốn bao năm hiếm muộn nay bỗng chốc viên mãn. Thế nhưng đời không như là mơ khi cậu chàng “quý tử” này càng lớn lại càng tỏ ra vô cùng hung hăng đối với mẹ cha.

Mới mười tuổi mà nó đã dùng những lời như “lão tặc” hay “lão cẩu” để chửi rủa chính đấng sinh thành dù với người ngoài thì rất tử tế. Càng về sau nghịch tử càng tỏ ra bạo ngược suốt ngày đòi dùng dao kiếm để lấy mạng cha mẹ khiến gia đình họ Cung không ngày nào yên. Bao nhiêu tiền bạc gầy dựng được đều bị cậu con trai “đốt” sạch vào những cuộc chơi bời cờ bạc thâu đêm suốt sáng.
Vợ chồng Cung Kế Xuyên chỉ biết đấm ngực than trời trách đất mà không hiểu vì sao mình lại rước phải một hung thần vào nhà như vậy. Họ vẫn nuông chiều và hy vọng con sẽ “hồi tâm chuyển ý” nhưng kết quả chỉ nhận lại sự căm thù ngày càng sâu đậm từ đứa con duy nhất. Cơn lốc của nghiệp báo bắt đầu cuốn phăng đi những niềm hy vọng cuối cùng của gã phú hộ vốn đã già yếu và kiệt sức.
Cái kết “đắng lòng” của gã phú hộ và bài học cho đời
Quá mệt mỏi gã tìm đến lễ cầu tiên hỏi về tương lai của con nhưng chỉ nhận được lời phán nhắc lại chuyện mùng sáu tháng sáu năm xưa. Lời sấm truyền hé lộ rằng đứa con này chính là ông lão năm xưa đầu thai về để đòi nợ cả vốn lẫn lãi sau một niệm sai lầm của gã. Phú hộ họ Cung nghe xong mà rụng rời chân tay nhìn lại mặt con thì thấy giống hệt người khách già đã bị mình sát hại.

Hiểu rằng nghiệp báo đã đến cửa gã đành ngậm ngùi bỏ lại toàn bộ nhà cửa ruộng vườn để cùng vợ trốn đi biệt xứ nhằm giữ lại mạng sống. Đứa con sau khi phá hết sạch sành sanh gia sản của cha mẹ để lại thì cũng lâm bệnh rồi qua đời kết thúc màn đòi nợ đầy cay nghiệt. Vinh hoa của nhà họ Cung bỗng chốc tan thành mây khói đúng như cách mà nó đã được tạo ra từ sự tham lam của kẻ sát nhân.
Câu chuyện là lời nhắc nhở thấm thía rằng tiền bạc bất nghĩa sớm muộn gì cũng mang lại tai ương theo những cách không ai ngờ tới được. Đừng vì một phút tham lam mà đánh mất lương tâm để rồi phải rước “oan gia” về nhà và chịu cảnh tan cửa nát nhà trong đau khổ. Sự thanh thản trong tâm hồn mới chính là điều quý giá nhất mà mỗi người cần phải gìn giữ giữa dòng đời đầy rẫy những cám dỗ.
Theo: The Epoch Times
