Sau cả cuộc đời tìm hiểu ý nghĩa nhân sinh là gì, tôi là một người tín Phật. Hôm đó, tôi lên chùa với một tâm thế đầy tự tin.
- Nghệ An: Đất phát nhân tài – Chuyện về kỳ thủ giỏi nhất nước Nam
- Đố kỵ là thuốc độc và câu chuyện chuyển họa thành phúc
- Phúc khí gia đình: Bí quyết vượng phúc từ năm chữ gốc
Sau nhiều tháng tụng kinh, ăn chay, giữ giới – tôi cảm thấy mình đã “khác hẳn”. Tôi không còn ham tiệc tùng, không thích những cuộc nói chuyện vô bổ, không chịu nổi những người… “thiếu tuệ”.
Thấy thầy đang tưới cây, tôi tiến đến và nói:
– Thầy à, con càng tu càng thấy mình… không còn hợp với người đời nữa.
Thầy gật đầu, đặt bình nước xuống, nhìn tôi hồi lâu rồi hỏi:
– Vậy là con bắt đầu thấy người khác sai nhiều hơn mình?
Tôi im lặng.
Thầy không trách, chỉ hỏi tiếp:
– Con có biết cây nào dễ bị gãy nhất khi gặp gió lớn không?
Tôi lắc đầu.
Thầy đáp:
– Là cây mọc thẳng – nhưng không biết mềm.
Thầy bảo tôi ngồi xuống và từ tốn nói:
– Có ba kiểu người – tưởng tu giỏi, nhưng thật ra… tu lệch.
Và nếu không tỉnh, càng đi càng xa Đạo.
1. Người lấy giới làm rào – để tách mình khỏi người đời
Thầy nói:
– Kiểu người này giữ giới rất kỹ, nhưng lại thiếu từ bi.
Họ nhìn ai cũng thấy ô nhiễm, chuyện thế gian thì tránh né – không phải vì tâm an vững, mà vì sợ… “bị dơ”.
Đức Phật dạy:
“Người giữ giới nhưng tâm không nhu hòa – chỉ như lau mặt bằng gươm bén. Sạch đấy… nhưng mà đau.”
2. Người lấy Pháp làm gươm – để phán xét người khác
Thầy nói tiếp:
– Họ biết nhiều kinh, nhiều lý lẽ… nhưng càng biết lại càng nói nặng.
Ai không sống như họ nghĩ – là sai.
Tôi cúi mặt, nghe mà thấy… đúng là mình.
3. Người tu để thắng – chứ không để hiểu mình
Thầy nói:
– Đây là kiểu nguy hiểm nhất.
Họ siêng năng, tinh tấn – nhưng luôn muốn hơn người.
Muốn chứng, muốn nhanh, muốn được gọi là “đắc đạo”.
Thầy thở dài:
– Đạo không dành cho người hấp tấp.
Pháp không dành cho cái tôi thích được công nhận.
Tôi nhìn thầy, khẽ hỏi:
– Vậy… làm sao để biết mình đang tu đúng, thầy?
Thầy chỉ vào cây hoa bên cạnh:
– Cứ như hoa ấy:
Không ganh đua, không so sánh – chỉ lặng lẽ nở đúng mùa.
Người tu đúng – không thấy ai sai.
Người tu giỏi – là người vẫn còn thấy mình chưa đủ.
Tôi lặng lẽ cúi đầu.
Không còn cảm thấy mình “tu giỏi” như lúc tôi bước vào chùa.
Nhưng lòng lại nhẹ đi một khoảng.
Còn bạn? Bạn đã bao giờ thấy mình tu tâm tốt rồi, nhưng mà thấy ai cũng sai?
Hay từng nghĩ rằng “mình chắc đắc được Đạo rồi”?…
Nguồn: Sưu tầm
