Một người phụ nữ đã kết hôn nhiều năm, hiện quán xuyến một cửa hàng nhỏ và gánh phần lớn kinh tế gia đình, chia sẻ nỗi khó xử khi ngày càng né tránh sự gần gũi với chồng dù tình cảm vợ chồng vẫn còn nguyên vẹn.
- Mồ côi từ nhỏ, nam sinh Nghệ An đổi đời nhờ học bổng quốc tế
- Mưa lớn còn kéo dài đến đêm 20/7, nhiều tỉnh đối mặt nguy cơ lũ quét
- Hạt tiêu Việt Nam chiếm gần 80% thị phần nhập khẩu của Mỹ sau 5 tháng
Một người phụ nữ đã kết hôn nhiều năm, hiện quán xuyến một cửa hàng nhỏ và gánh phần lớn kinh tế gia đình, chia sẻ nỗi khó xử khi ngày càng né tránh sự gần gũi với chồng dù tình cảm vợ chồng vẫn còn nguyên vẹn.
Ở ngưỡng tuổi 40, khi con đầu đã vào đại học, chị nhận ra bản thân ngày càng ngại chuyện chăn gối, trong khi chồng vẫn giữ được sự nồng nhiệt như thời trẻ. Đằng sau sự né tránh ấy là áp lực công việc kéo dài, những thay đổi của cơ thể theo năm tháng và gánh nặng kinh tế gia đình mà chị âm thầm gánh vác nhiều năm qua.
Chị kết hôn từ khi còn khá trẻ. Gia đình không giàu có nhưng có nhà cửa ổn định, con cái ngoan ngoãn và hai vợ chồng hiếm khi cãi vã. Chỉ riêng chuyện gần gũi trong phòng ngủ lại trở thành điều khiến chị đau đầu.
Ban ngày, chị quán xuyến một cửa hàng nhỏ; tối đến tiếp tục lo cơm nước, sổ sách và tính toán các khoản chi tiêu, đến mức điều mong mỏi nhất chỉ là được nằm yên và ngủ một giấc đến sáng. Chị vẫn luôn tự nhắc mình còn là một người vợ, nhưng cho rằng ở tuổi này, chuyện gần gũi một đến hai lần mỗi tháng là đủ.
Trái với chị, chồng vẫn rất sung sức như tuổi đôi mươi và luôn tin rằng tình cảm vợ chồng muốn bền lâu thì không thể bỏ quên sự gần gũi. Ban đầu chị xem đó là một sự quan tâm đáng quý, nhưng theo thời gian, cảm giác ấy dần chuyển thành áp lực khiến chị càng muốn né tránh.
Có lần đang giờ nghỉ trưa, chồng nhắn tin đề nghị chị tạm gác việc ở cửa hàng để cùng đi ăn riêng và dành thời gian cho nhau, nhưng chị chỉ cười trừ rồi từ chối vì đầu óc còn ngổn ngang công việc. Một lần khác, anh mang về vài bộ váy ngủ gợi cảm và hào hứng nói: “Em mặc thử xem, chắc đẹp lắm”.
Cầm túi quà, chị thấy ngượng ngùng nhiều hơn vui mừng. Đứng trước gương trong chiếc váy vừa mặc thử, chị chỉ thấy vòng eo quá khổ, phần da bụng nhăn nheo cùng những dấu vết của tuổi tác, rồi lặng lẽ cất chiếc váy trở lại vào tủ.
Chồng chị vẫn không bỏ cuộc. Anh chủ động sắp xếp cho hai con sang nhà ông bà nội, đặt sẵn bữa tối, mua hoa và rủ chị tham gia một “ngày không con cái”, nói rằng: “Hôm nay chỉ có chúng ta thôi”.
Đáng lẽ chị phải vui, nhưng trước sự cuồng nhiệt ấy, chị lại cảm thấy áp lực. Nhiều lần bắt gặp ánh mắt thất vọng của chồng, chị nghe anh hỏi liệu chị có còn yêu anh hay không.
Có một điều chị chưa từng nói với chồng suốt nhiều năm qua: chị luôn là người gánh phần lớn kinh tế gia đình, với thu nhập ổn định và cao hơn chồng khá nhiều. Tiền học của con, tiền trả góp nhà và những khoản phát sinh lớn gần như đều do chị đứng ra lo liệu, trong khi chồng chỉ phụ được một phần nhỏ.
Chị chưa từng trách chồng, bởi anh vốn hiền lành, chăm chỉ, biết san sẻ việc nhà, đưa đón con và chăm sóc bố mẹ hai bên. Nhưng sâu trong lòng, chị vẫn mang cảm giác đang gồng gánh quá nhiều, đến mức mỗi lần chồng muốn gần gũi lại giống như phải hoàn thành thêm một nhiệm vụ. Khoảng cách giữa hai vợ chồng vì thế cứ âm thầm lớn lên.
Ở ngưỡng tuổi 40, chị vẫn chưa biết mình đã làm tròn vai người vợ hay chưa và mong nhận được lời khuyên để hiểu rõ bản thân cũng như gìn giữ hạnh phúc gia đình.
Hoàng Hà (tổng hợp)
