Bữa ăn bán trú đang bị đe dọa bởi thực phẩm bẩn và vấn đề “hoa hồng”.Yêu cầu sự vào cuộc quyết liệt để bảo vệ sức khỏe cho thế hệ tương lai.
- Nữ sinh lớp 11 tử vong vì cứu người tại biển Cửa Lò
- Tuyển sinh lớp 10 – Sức ép “cân não” tuổi 14 và câu chuyện thi hay xét
- Tài xế taxi tại Nghệ An thừa nhận dùng gạch tấn công hành khách
Thực phẩm bẩn len thẳng vào bếp ăn trường học
Câu chuyện về 300 tấn thịt heo bệnh tuồn vào chợ và bếp ăn của hàng loạt trường học tại Hà Nội cùng các tỉnh lân cận đã gây nên một cơn địa chấn trong dư luận. Không dừng lại ở đó, tại Thái Nguyên, phụ huynh một trường mầm non cũng từng rúng động khi phát hiện bếp ăn sử dụng thịt lợn dương tính với dịch mô lợn châu Phi. Những sự việc này cho thấy một thực tế đáng báo động là thực phẩm không an toàn không còn chỉ quanh quẩn ở các cửa hàng tự phát mà đã tìm đường xâm nhập sâu vào môi trường giáo dục.
Tại TP.HCM, không ít phụ huynh cũng đã phải trải qua những ngày “đứng ngồi không yên” khi nghe tin con em mình đang sử dụng suất ăn từ các đơn vị cung cấp thực phẩm không có xuất xứ. Gần đây nhất, lúc vụ hàng trăm học sinh tiểu học phải nhập viện do ngộ độc thực phẩm lại một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh báo về sự minh bạch trong khâu kiểm soát đầu vào. Những mái trường, vốn được coi là nơi an toàn nhất cho trẻ nhỏ, giờ đây lại làm cho bậc làm cha làm mẹ phải lo lắng về chất lượng từng bữa ăn của con mình.
Sự xuất hiện của thực phẩm Thương mại trong lĩnh vực trường học là cảnh báo dành cho các cơ quan chức năng và những người trực tiếp quản lý. nhiệm vụ của người đứng đầu cơ sở giáo dục càng trở nên nặng nề hơn khi họ không chỉ phải lo chuyện dạy chữ mà còn phải canh cánh nỗi lo về an toàn thực phẩm cho hàng trăm học sinh. Tuy nhiên, nếu khâu giám sát không được thực hiện một cách minh bạch và sát sao, những nguy cơ ẩn giấu từ “thịt bẩn” sẽ vẫn luôn là bóng ma và hồi chuông cảnh báo bếp ăn bán trú mỗi ngày.
Cái “tâm” của người lớn trong bữa ăn trưa
Đằng sau những món ăn rẻ chất lượng, đôi khi là những thỏa thuận ngầm về tài khoản “hoa hồng” hay “lại quả” vốn đã trở thành một thứ luật bất thành văn giữa đơn vị cung cấp và người quản lý,. Giải pháp đưa ra và giải pháp liên quan đến cung cấp thực phẩm trường học tại Bắc Ninh vừa qua đã phơi bày sự thật trần trụi về những mối quan hệ cộng sinh này. Có những nơi nhận hoa hồng như một lẽ đương nhiên, thậm chí có nơi còn đòi hỏi chiết khấu rất cao, bất chấp việc điều này trực tiếp làm mất chất lượng bữa ăn của trẻ.
Thực tế cho thấy, khi doanh nghiệp phải trích ra một phần kinh phí lớn để “đối ngoại” trong khi giá thực ăn mà phụ huynh đóng là cố định, họ phải cắt giảm chi phí nguyên liệu. Đó là lý do vì sao cùng một số tiền như nhau, nhưng có trường trẻ được ăn ngon, đủ chất, còn trường khác bữa ăn lại nghèo nàn và thiếu dinh dưỡng. Sự việc khác biệt này hoàn toàn phụ thuộc vào cái “tâm” và đạo đức nghề nghiệp của hiệu trưởng cũng như chủ doanh nghiệp cung cấp thực phẩm.
Tuy nhiên, sức khỏe của cả một thế hệ mai sau không thể chỉ đặt đánh giá vào lòng tốt hay giác quan của cá nhân nào. Những sự việc được đưa ra ánh sáng cần được coi là lời nhắc nhở các hành vi trục lợi trong bữa ăn của trẻ em là tội ác phải bị trừng phạt nghiêm khắc. Thay vì đợi vào lương tâm, chúng ta rất cần một quy trình kiểm soát chặt chẽ, một cơ chế phối hợp rõ ràng giữa các ngành cùng những biện pháp chế tài thật nặng để đảm bảo mỗi bữa ăn bán trú đ thực sự an toàn và xứng đáng với số tiền phụ huynh đã đóng.
Theo: Báo Tuổi trẻ
