Tiền bạc chỉ mang tới hạnh phúc ngắn hạn, trong khi lòng nhân hậu và đức hạnh mới là nền tảng bền vững nuôi dưỡng phước lành cho một đời người.
- Khu đất giữa trung tâm Nghệ An trở lại sau mười năm bỏ hoang
- Ở Hà Tĩnh, tiếng loa thay thiệp mời cưới
- Hơn chục phó hiệu trưởng ở Thái Nguyên xin làm giáo viên
Bài viết đăng ngày 08/04/2024 trong chuyên mục Đời Sống của Trí Thức VN dẫn lại các quan điểm của Nho giáo, Đạo giáo để chỉ ra rằng của cải vật chất không đồng nghĩa với hạnh phúc thật sự. Theo tác giả, người giữ được tâm tính nhân hậu, lương thiện thường ít bị bệnh tật và ít chịu tổn hại bởi thiên tai hay những biến cố do con người gây ra.
Người ta vẫn tin rằng tiền có thể mua được hạnh phúc, nên dành cả đời mù quáng chạy theo nó. Có người vì lòng tham mà dùng mọi thủ đoạn để trục lợi, sẵn sàng gây thiệt hại cho kẻ khác, như dân gian từng nói: “Trái tim cao hơn bầu trời và cuộc đời mỏng hơn tờ giấy.”
Nhưng dù giàu có đến đâu, không ai thoát khỏi quy luật sinh, lão, bệnh, tử và luật nhân quả. Của cải có thể đem lại niềm vui trước mắt, song đi kèm với nó là vô số thị phi và phiền não, không phải là hạnh phúc thực sự.
Có một khoảnh khắc khác, lặng lẽ hơn, mà nhiều người từng trải qua: đó là khi họ buông bỏ mọi ràng buộc vật chất và học cách kiềm chế ham muốn của chính mình. Ngay cả khi tay trắng, người ấy vẫn chạm tới một trạng thái an ổn lâu bền — thứ hạnh phúc không phụ thuộc vào những gì họ sở hữu.

Trong lịch sử, không ít người tu hành đã chọn chùa chiền hay Đạo quán làm nhà, sống đơn sơ, ngày ngày tích đức hành thiện, lấy khổ làm vui. Họ không tìm phước lành ở của cải, mà ở chính cách mình đối đãi với cuộc đời, và cuối cùng đạt được những thành tựu lớn lao.
Nho giáo của Khổng Tử gọi đó là “Đức dưỡng thể”, tin rằng “Đức lớn sẽ trường thọ” và “người nhân sẽ sống lâu”. Lão Tử thì chọn một con đường khác để nói cùng một điều: ông chủ trương “bớt ích kỷ, loại bỏ lòng tham”, và cho rằng “không có tai họa nào lớn hơn sự bất mãn, và không có tội lỗi nào lớn hơn ham muốn đạt được”.
Một người mang lòng ham muốn vô độ thường ôm mộng tưởng viển vông, thậm chí gây tổn hại cho người khác mà không hay biết. Gánh nặng tâm lý ấy bào mòn sức khỏe từng ngày, khiến hạnh phúc trở thành thứ ngày càng xa vời.
Ngược lại, người biết trau dồi đức hạnh được cho là sẽ nhận về phước lành, ít vướng bệnh tật, ít bị tổn hại bởi thiên tai hay nghịch cảnh. Đó không phải một phần thưởng ngẫu nhiên, mà là hệ quả tự nhiên của một đời sống nội tâm ngay thẳng.
Bài viết khép lại bằng một cảnh báo lặng lẽ nhưng dứt khoát: điều đáng sợ nhất đối với con người không phải là nghèo khó, mà là khi trái tim trở nên lạnh giá, chỉ còn nghe theo tiếng gọi của dục vọng ích kỷ. Đó, theo tác giả, chính là nguồn gốc của mọi tội ác — và cũng là lý do vì sao đức hạnh, chứ không phải của cải, mới là thứ đáng để mỗi người gìn giữ.
Vinh Vũ (tổng hợp)
