Nguyễn Thị Hải Yến, 23 tuổi, quê phường Trung Thành, tỉnh Thái Nguyên, đã sống phần lớn tuổi thơ trong cảnh thiếu cơ sở sau cha mẹ ly hôn — cho đến khi cha dượng đưa ra một quyết định cụ thể: đón cô về nhà và nuôi đến khi tự lập được.
- Người đàn ông ở Quảng Ninh cho vay lãi 182% một năm, tính lãi chồng lãi
- Cá thu nướng Nghệ An: Nghề mưu sinh ven biển và món quà mùa hè
- Đêm khai trương, ánh đèn phòng mổ giữ lại đôi chân một người
Cha mẹ Yến chia tay năm cô 3 tuổi. Những năm sau đó, cô luân phiên ở giữa hai nhà — lúc ở quê cùng bố và mẹ kế, lúc về Thái Nguyên cùng mẹ. Khi mẹ tái hôn và chuyển về Sóc Sơn, Hà Nội, Yến gần 10 tuổi và cha dượng vẫn là người xa lạ. “Tôi luôn thấy mình thiếu một thứ gì đó rất quan trọng. Và sự thiếu thốn đó khiến tôi mất tự tin, cảm thấy chênh vênh”, Yến nói.
Bước đến năm Yến 15 tuổi, khi cha dượng lái xe vượt lũ cây số về quê để đưa cô đi thi vào cấp ba. Không ai yêu cầu ông làm việc đó. “Dượng bảo, dượng muốn làm chỗ dựa để tôi tự tin điều này tốt. Hôm nay, lần đầu tiên tôi gọi dượng là ‘bố’, tiếng gọi nhưng chút bớt phiền nhưng được cửa hàng bằng tình thương thực sự”, Yến kể.
Sau đó cha dượng đề nghị đón Yến về sống cùng — thời điểm gia đình đã có hai con chung. Ông nói rõ: ông muốn cô có môi trường ổn định để học tập và sẽ nuôi cô cho đến khi tự lập. Cam kết đó được thực hiện bằng hành động liên tục trong gần mười năm tiếp theo, không cần phải trả lời.
Khi Yến học đại học, vừa học vừa đi làm thêm để không gánh nặng cho mẹ và dượng, cô độc 2 kg vì kiệt sức. Cha dượng hay tin, không cho phép cô đi làm thêm nữa và đủ tiền sinh hoạt — mời mời thêm vì biết cô có nhiều khoản chi cá nhân. Ông không phân biệt con riêng hay con chung trong cách phân tích bổ sung quan tâm hay tiền bạc.
Những lần cô độc được thấy rõ hơn cách anh thực hiện trách nhiệm đó. Khi Yến thiết bị sốt xuất huyết ở Hà Nội, ông sinh sản xuống chăm sóc và ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm. Lần bệnh cũ tái phát cần thuốc đặc trị ở Thái Nguyên, anh tự lái xe lên mua trong thời tiết rét đậm — không nhờ ai, không để cô phải chờ.
Câu nói ông lặp lại với Yến nhiều nhất trong mười năm qua là: “Con rất giỏi, hãy tự tin vào bản thân. Con cứ sống có chính kiến và thoải mái ước mơ, quan trọng là bố mẹ luôn yêu thương con.” Với cô gái từng ép bản thân học thật giỏi, làm thật tốt vì sợ phụ công người nuôi mình, những lời đó đã thay đổi cô cách nhìn vào chính mình.
Hiện Yến làm việc tại Hà Nội và cuối tuần về Sóc Sơn thăm gia đình. “Tôi thấy mình như đã sống 2 cuộc đời: một cuộc đời tự ti, buồn tủ vì tuổi thơ cơ cực; một cuộc đời may mắn vì được cha dượng yêu thương. Chính dượng đã làm tôi tin rằng, cuộc đời này đáng sống”, cô nói.
Ân Hồng (tổng hợp)
