Sáng 20/1, tại phường Quảng Phú (Thanh Hóa), một bé trai sơ sinh còn nguyên dây rốn bị bỏ rơi trong mương nước lạnh, nguy kịch tính mạng, gióng lên hồi chuông đau xót về trách nhiệm làm cha mẹ và giá trị thiêng liêng của sự sống.
- Gia Lai triệt phá cơ sở sản xuất phụ gia thực phẩm giả từ nguyên liệu Trung Quốc
- Dự báo thời tiết 24/1/2026: Miền Bắc rét đậm, Nam Bộ lạnh đêm
- Lần theo dấu vết vụ 2 tên cướp ngân hàng ôm 1,8 tỷ đồng bỏ trốn
Bé trai sơ sinh bị bỏ rơi giữa mương bùn lạnh giá
Khoảng sáng ngày 20/1, người dân phường Quảng Phú, TP Thanh Hóa phát hiện một bé sơ sinh nằm trong mương nước đầy bùn đất. Em được quấn vội trong một tấm chăn mỏng, còn nguyên dây rốn, cơ thể tím tái, lạnh ngắt, không tiếng khóc, không một dấu hiệu cho thấy có người thân bên cạnh.
Giữa những ngày cuối năm, khi nhiều gia đình tất bật chuẩn bị Tết, hình ảnh một sinh linh nhỏ bé bị bỏ lại trong mương lạnh khiến ai chứng kiến cũng không khỏi bàng hoàng. Không giấy tờ, không lời nhắn gửi, chỉ còn sự im lặng nặng nề và câu hỏi nhức nhối: vì sao một đứa trẻ vừa chào đời lại bị đối xử như vậy?
Ngay lập tức, bé trai được đưa đến Bệnh viện Nhi Thanh Hóa trong tình trạng nguy kịch. Các bác sĩ xác định trẻ bị hạ thân nhiệt nghiêm trọng, mạch không bắt được, nhịp tim yếu ớt, trên da còn bám bùn đất và nhiều con đỉa nhỏ. Một sinh mệnh non nớt đang đứng trước ranh giới mong manh giữa sống và chết.
Cuộc giành giật sự sống của những tấm lòng xa lạ
Tại bệnh viện, các y bác sĩ đã dốc toàn lực cấp cứu. Không ai biết em là con của ai, đến từ đâu, nhưng trong phòng cấp cứu ấy, em là một con người cần được cứu sống bằng mọi giá.
Sau nhiều giờ nỗ lực, điều kỳ diệu đã xảy ra. Nhịp tim yếu ớt của em dần ổn định, thân nhiệt được cải thiện. Khi được làm sạch và đặt vào lồng ấp, bác sĩ xác định bé là bé trai, sinh non khoảng 33–34 tuần, cân nặng chỉ 1,7kg.
Em đã được gọi tên sự sống thêm một lần nữa, không phải bằng huyết thống, mà bằng lòng nhân ái. Giữa bùn đất và lạnh lẽo, em được sưởi ấm bằng tình người.
May mắn thay, trẻ thơ chưa đủ lớn để mang theo ký ức về khoảnh khắc bị bỏ rơi ấy. Có lẽ đó là món quà hiếm hoi mà cuộc đời còn giữ lại, để tâm hồn non nớt không bị tổn thương ngay từ phút đầu làm người.
Trách nhiệm làm cha mẹ không thể bị chối bỏ
Thời gian gần đây, các vụ việc trẻ sơ sinh bị bỏ rơi liên tiếp xảy ra, trong khi không ít gia đình hiếm muộn vẫn mòn mỏi mong chờ một tiếng khóc trẻ thơ. Câu nói “người có thì bỏ, người muốn thì không có” không còn là lời đùa cợt, mà trở thành nỗi chua xót của xã hội.
Vì sao một người mẹ mang nặng đẻ đau suốt gần mười tháng lại có thể rời bỏ chính đứa con của mình? Phía sau quyết định ấy có thể là nghèo khó, cô độc, áp lực dư luận, hoặc những tổn thương không ai thấu hiểu. Nhưng dù hoàn cảnh có khắc nghiệt đến đâu, việc bỏ rơi một sinh mệnh vô tội vẫn là điều không thể chấp nhận.
Đứa trẻ ấy mang trong mình dòng máu của cha mẹ. Bỏ rơi con, cũng là bỏ rơi một phần chính mình. Ngay cả khi đứa trẻ may mắn được nhận nuôi, có cuộc sống đủ đầy, thì vết thương tinh thần khi biết mình từng bị bỏ rơi vẫn có thể theo em suốt đời.
Làm cha mẹ không chỉ là sinh ra một đứa trẻ, mà là trách nhiệm bảo vệ, yêu thương và đồng hành. Không ai có quyền tước đoạt cơ hội sống và quyền được yêu thương của con chỉ vì sự bế tắc nhất thời.
Những câu chuyện như thế này không nên chỉ dừng lại ở vài dòng tin tức. Đó là lời nhắc nhở đau đớn để mỗi người trưởng thành hơn trong lựa chọn của mình, để không còn sinh mệnh nào phải bắt đầu cuộc đời bằng bùn đất và lạnh lẽo.
Theo: Báo Vạn Điều Hay
