Xung đột Trung Đông đẩy giá dầu vọt lên 120 USD, khiến các nhà máy châu Âu lao đao khi chi phí sản xuất tăng phi mã và đe dọa việc làm
- Điều tra vụ người đàn ông 68 tuổi tử vong trong phòng trọ
- Tên lửa Iran vươn tới căn cứ Mỹ tại Ấn Độ Dương
- Bộ Công an đề xuất tăng mức phạt đối với hành vi tạo tin giả
Xung đột Trung Đông và nỗi lo “trắng tay” của các ông chủ nhỏ
Bà Martina Nighswonger, Giám đốc Công ty Gechem tại Đức, đang cảm thấy “kiệt sức” thực sự khi mỗi năm trôi qua, lợi nhuận của doanh nghiệp lại vơi đi một ít. Sau hàng loạt “cú đấm” từ đại dịch Covid-19 đến xung đột Nga – Ukraine, giờ đây chiến sự tại vùng Vịnh lại bồi thêm một đòn đau khiến bà dần hết lựa chọn xoay xở. Gechem, một đơn vị chuyên về hóa chất gia dụng, hiện phải họp bàn về khủng hoảng mỗi ngày để tìm lối thoát giữa vòng vây bão giá.
Cơn ác mộng bắt đầu khi Iran phong tỏa eo biển Hormuz sau các cuộc tập kích của Israel và Mỹ vào cuối tháng 2, làm nghẽn mạch xuất khẩu dầu khí. Chỉ trong vòng một tuần, các cuộc tập kích vào hạ tầng năng lượng ở khu vực này đã đẩy giá dầu thô vọt lên gần 120 USD một thùng, cao gần gấp đôi so với đầu năm. Với các ngành công nghiệp tại châu Âu, vốn đã chịu mức giá năng lượng “trên trời”, đây chẳng khác nào một gáo nước lạnh dội vào nỗ lực phục hồi.
Các chuyên gia tại Viện Kinh tế Đức dự báo nền kinh tế đầu tàu châu Âu có thể thiệt hại khoảng 46 tỷ USD trong hai năm tới nếu giá dầu cứ neo ở mức cao. Sự tổn thương này phơi bày điểm yếu chí tử của các nhà máy sau nhiều năm gánh chi phí vận hành đắt đỏ và sự cạnh tranh khốc liệt từ Trung Quốc. Hiện tại, giá điện bán buôn tại Đức đang thuộc nhóm cao nhất thế giới, cao gấp gần ba lần so với Mỹ, khiến sức cạnh tranh của hàng hóa bị kéo lùi đáng kể.
Khi những “gã khổng lồ” cũng phải nín thở chờ thời
Bên trong nhà máy Gechem có tuổi đời từ năm 1861, bà Nighswonger đã phải đưa ra quyết định khó khăn là dừng tuyển dụng và tính đến chuyện cắt giảm lao động lần đầu tiên sau hai thập kỷ. Mọi kế hoạch mở rộng dây chuyền hay lắp đặt điện mặt trời trị giá hàng triệu euro đều phải “đắp chiếu” vì chi phí nguyên liệu đầu vào tăng vọt. Điển hình là giá axit sulfamic nhập từ châu Á đã tăng 20%, khiến công ty mất thêm hàng trăm nghìn euro năm nay mà chưa thấy điểm dừng.
Không chỉ có dầu khí, việc siết eo biển Hormuz còn khiến nguồn cung các nguyên liệu quan trọng như phân bón, nhôm hay lưu huỳnh trở nên “nhỏ giọt”. Đại diện Hiệp hội Hóa chất Đức cảnh báo các doanh nghiệp vừa và nhỏ sẽ là đối tượng chịu trận nặng nề nhất do không thể nhanh chóng thay đổi nguồn cung. Áp lực này đang lan rộng khắp ngành hóa chất trị giá 635 tỷ euro của châu lục, buộc nhiều tập đoàn lớn phải cắt giảm việc làm và tăng giá bán ngay lập tức.
Tại các trung tâm công nghiệp khác như Pháp hay Đan Mạch, tình hình cũng không mấy sáng sủa khi các nhà cung cấp đồng loạt tuyên bố “bất khả kháng”. Các hãng lớn như LEGO đang nỗ lực chuyển sang nhựa tái chế để giảm phụ thuộc vào dầu mỏ, nhưng những bất ổn liên tiếp vẫn là nỗi lo quá lớn. Trong khi đó, các chính phủ châu Âu hiện không còn dư địa tài chính để trợ cấp mạnh tay như năm 2022, khiến nguy cơ vỡ nợ của các ngành công nghiệp nặng đang hiện hữu rõ rệt.
Theo: VnExpress
