Trung Đông rực lửa: Mỹ, Israel “đánh úp” Iran, kịch bản nào cho chiến sự?

Sáng 28-2, Mỹ và Israel không kích Tehran để diệt tên lửa, Iran đáp trả khắp vùng Vịnh, đưa Trung Đông vào vòng chiến nguy hiểm nhất nhiều thập niên.

Trung Đông “nóng máy” với đòn phối hợp của liên quân Mỹ và Israel

Sáng 28-2, bầu trời Tehran bỗng chốc “rực lửa” bởi đợt không kích phủ đầu từ Israel phối hợp cùng Mỹ. Phía Washington gọi đây là “Cơn thịnh nộ sử thi”, còn Israel đặt tên đầy uy lực là “Tiếng gầm của sư tử” nhắm thẳng vào các kho tên lửa và lực lượng hải quân Iran. Đòn đánh được chuẩn bị kỹ lưỡng từ nhiều tháng trước, diễn ra đúng vào tháng chay Ramadan, khiến cả khu vực bàng hoàng khi khói đen cuồn cuộn bốc lên từ thủ đô của quốc gia Hồi giáo này.

Từ bên kia đại dương, ông Donald Trump không ngần ngại đăng video kêu gọi người dân Iran tìm nơi trú ẩn khi bom đạn bắt đầu trút xuống. Ông khẳng định mục tiêu lần này là “quét sạch” mối đe dọa hạt nhân và san bằng ngành công nghiệp sản xuất tên lửa của Iran để bảo vệ người dân Mỹ. Trong khi đó, Lãnh tụ tối cao Iran Ali Khamenei được cho là đã kịp thời chuyển đến một địa điểm an toàn trước khi những tiếng nổ chát chúa vang lên khắp các cơ sở hạ tầng quân sự.

Không ngồi yên chịu trận, Iran lập tức kích hoạt đòn trả đũa bằng một “cơn mưa” tên lửa dội thẳng vào các căn cứ của Mỹ tại Qatar, UAE và Kuwait. Tiếng còi báo động rít vang khắp Israel, trường học và công sở buộc phải đóng cửa, bầu trời dân sự cũng bị phong tỏa hoàn toàn để chuẩn bị cho các đợt tấn công tiếp theo. Cuộc đối đầu trực diện giữa các “ông lớn” đã chính thức bùng nổ, đẩy toàn khu vực vào một giai đoạn mới đầy bất định và nguy hiểm.

Trung Đông đứng trước loạt kịch bản từ chớp nhoáng đến sa lầy

Hiện tại, giới quan sát đang chia thành nhiều luồng ý kiến về thời gian của cuộc chiến “căng như dây đàn” này. Phía Mỹ và Israel đang rất mong đợi một chiến dịch “đánh nhanh thắng nhanh” để tránh sa lầy vào vũng bùn xung đột ở một chiến trường xa xôi. Cả ông Netanyahu và ông Trump đều đang đối mặt với những cuộc bầu cử quan trọng vào năm 2026, nên một chiến thắng chớp nhoáng sẽ là “điểm tựa” chính trị vững chắc thay vì một cuộc chiến kéo dài gây thiệt hại kinh tế.

Tuy nhiên, Tehran lại có những toan tính rất khác khi nắm trong tay con bài lực lượng ủy nhiệm hùng hậu khắp vùng Vịnh. Dù chịu nhiều tổn thất, “cánh tay nối dài” Hezbollah hay nhóm Houthi vẫn sẵn sàng quấy rối Biển Đỏ và bao vây Israel từ nhiều hướng. Việc kéo dài thời gian chiến sự không chỉ giúp Iran có thêm thời gian hồi sức, tái thiết lực lượng mà còn khoét sâu vào những mâu thuẫn nội bộ của đối phương, khiến chính quyền đối trọng tự suy yếu từ bên trong.

Kịch bản cực đoan nhất mà giới phân tích lo sợ là Tehran có thể “tất tay” phong tỏa eo biển Hormuz nếu bị dồn vào đường cùng. Một khi “mạch máu” năng lượng toàn cầu bị tắc nghẽn, chuỗi cung ứng thế giới sẽ lập tức đứt gãy, kéo theo muôn vàn tai ương cho an ninh lương thực và năng lượng toàn cầu. “Chiếc hộp Pandora” đã mở ra, và liệu khu vực sẽ tìm thấy lối thoát hay chìm trong khói lửa dài hạn vẫn còn là một dấu hỏi lớn treo lơ lửng.

Theo: Báo Tuổi Trẻ