Suốt mười mấy năm qua tại Chợ Lớn, xe bánh rán của anh Thơ luôn rộn rã tiếng cười nhưng ẩn sau đó là cuộc mưu sinh nhọc nhằn nuôi ba con ăn học.
- Giám đốc khai thác cát trái phép thu lợi 12 tỉ đồng lãnh án
- Trump cảnh báo NATO ‘tương lai tồi tệ’ nếu không hỗ trợ khai thông Hormuz
- Vợ chồng trẻ điều hành đường dây bán cần sa “núp bóng” shop quần áo online
Xe bánh rán của anh Thơ và những pha “quăng miếng” hút khách
“Lâu quá mới gặp mấy đứa hen, mà… mấy đứa là ai vậy?”. Lời chào “tếu táo” của anh Đỗ Nguyễn Anh Thơ (sinh năm 1973) trên đường Ngô Quyền, quận 5, luôn khiến thực khách cười “sang chấn tâm lý” ngay khi vừa tấp xe vào lề. Biệt danh “anh Thơ vui tính” từ đó mà chết tên, gắn liền với chiếc xe bánh rán nhỏ nhắn nhưng lúc nào cũng rôm rả tiếng chuyện trò như pháo nổ giữa lòng Chợ Lớn. Những ngày qua, cư dân mạng bỗng “sốt sình sịch” với những đoạn clip ghi lại cảnh anh chủ xe vừa đổ bánh vừa “quăng miếng” hài hước, thu hút hàng triệu lượt xem và thả tim từ giới trẻ.
Không ít vị khách cũ sau bao năm thất lạc, khi vô tình lướt điện thoại thấy gương mặt quen thuộc cùng nụ cười “nhiều năng lượng” ấy đã tức tốc quay lại ủng hộ cho bằng được. Có người dù bận rộn đến mấy cũng cố ghé ngang chỉ để chào anh một câu “cho đỡ nhớ” rồi mua vội vài chiếc bánh thơm phức mùi trứng sữa. Anh Thơ có biệt tài “nhớ mặt đặt tên” từng vị khách dù lượng người đổ về mỗi lúc một đông, ai đến anh cũng hỏi han thân tình như người trong nhà. Với anh, bán được chiếc bánh là một niềm vui, nhưng cái “thương hiệu” nụ cười tặng kèm mới là điều giúp anh bám trụ với nghề từ năm 2010 đến tận bây giờ.
Ngày trước, người đàn ông gốc Tây Ninh này từng định đi làm thợ hồ nhưng vì thương vợ vất vả với nghề làm bánh, anh quyết định “rẽ ngang” để đồng hành cùng bạn đời. Từ những ngày đầu bỡ ngỡ với một lò bánh duy nhất, thao tác còn “lóng ngóng” vụng về, đến nay anh đã “lên đời” bốn lò hoạt động liên tục mới kịp phục vụ. Dù đứng bếp mệt nhoài, mồ hôi nhễ nhại, anh vẫn luôn khẳng định mình “dư năng lượng” để trò chuyện cùng khách vì đó là liều thuốc tinh thần giúp anh quên đi cái nhọc nhằn của cuộc mưu sinh.
Xe bánh rán của anh Thơ cùng nỗi lòng “kiếp bám phố” sau lò than
Đằng sau những lời đùa vui “tươi không cần tưới” ấy là một thực tế khắc nghiệt của “kiếp bám phố” đầy rẫy những lo toan cơm áo gạo tiền. Mỗi ngày, từ 15h chiều đến tận nửa đêm, hai vợ chồng anh phải đứng liên tục bên lò than nóng hừng hực để đổ bánh, canh lửa và phục vụ khách không ngơi tay. Việc duy trì tư thế đứng suốt nhiều giờ liền trong suốt 14 năm ròng rã đã khiến cả hai vợ chồng đều bị “giãn tĩnh mạch” chi dưới trầm trọng, chân mỏi đến mức nhiều lúc muốn khụy xuống sàn bếp. Thế nhưng, nhìn dòng người vẫn kiên nhẫn đứng đợi, anh lại tự nhủ phải “gồng mình” để tiếp tục cuộc hành trình mưu sinh phía trước.
Áp lực nặng nề nhất chính là chi phí sinh hoạt cho gia đình có ba con nhỏ đang tuổi ăn tuổi học, từ tiền nhà, điện nước đến học phí đều trông chờ cả vào xe bánh rán này. Những ngày Sài Gòn nắng như đổ lửa, anh phải đứng bên lò than hầm hập, mồ hôi thấm đẫm tấm áo sờn vai, thậm chí không có nổi một phút để uống hớp nước cho hạ nhiệt. Có những lúc khát đến cháy cổ, khi vừa kịp uống một ngụm nước lạnh, cơn “đau thắt bụng” đột ngột ập đến khiến người đàn ông vốn mạnh mẽ ấy phải ôm bụng bật khóc ngay cạnh lò bánh nóng hổi. Để tiết kiệm và giữ sức, bữa tối của anh thường chỉ là một cặp lồng “cháo trắng” đơn giản, ăn vội vàng giữa những đợt khách ra vào.
Khi phiên bán kết thúc lúc nửa đêm cũng là lúc anh quày quả trở về để chuẩn bị mẻ bột cho ngày hôm sau, mặc cho cơ thể đã rã rời vì một ngày dài đánh vật với sức nóng. Để hạ nhiệt cơ thể sau khi đứng bếp, anh thường phải dùng khăn nhúng nước lạnh vắt lên ngực liên tục suốt cả đêm để mong có một giấc ngủ tạm bợ trước khi vòng quay mưu sinh lại bắt đầu. Khi được hỏi về ước mơ xa xôi, anh Thơ chỉ cười hiền, mơ một ngày “trúng số” để có tiền mua mảnh đất nhỏ quê nhà Tây Ninh, rời xa khói bụi và cái nóng của lò than. Hiện tại, dù chân đau hay lưng mỏi, anh vẫn chọn cách mỉm cười để đối đầu với nghịch cảnh, vì với anh “còn khỏe là còn bán”, còn mang lại niềm vui cho đời qua những chiếc bánh nhỏ.
Theo: Báo Dân trí
