Câu chuyện phơi lúa trên đường lại nóng lên khi mùa gặt về, kéo theo những xung đột “dở khóc dở cười” và cả những tai nạn đau lòng giữa trưa nắng.
- Thảm án ở Tây Ninh: Nghi phạm sát hại vợ con đã tử vong
- Quảng Ninh xét xử nhóm tội phạm ma túy dùng súng AK tấn công cảnh sát
- Cỗ máy cơ khí 320 tấn do Việt Nam chế tạo xuất khẩu sang Nhật Bản
Những xung đột “nảy lửa” khi phơi lúa trên đường
Cứ đến mùa thu hoạch, khi cái nắng “cháy da cháy thịt” đổ xuống các vùng quê, câu chuyện phơi lúa trên đường lại trở thành tâm điểm của những mối bất hòa xã hội. Mới đây nhất, tại huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh vào ngày 13/5, hình ảnh một người phụ nữ lớn tuổi cầm cào tấn công tài xế xe tải vì đi chèn lên lúa đã khiến dư luận xôn xao. Dẫu biết hành vi phơi thóc trên đường là sai luật, nhưng đằng sau đó là cả một câu chuyện về sự quý trọng từng hạt “ngọc thực” của người nông dân.
Với những người gắn bó với ruộng đồng, hạt lúa không đơn thuần là lương thực mà còn được nâng niu như một “tôn giáo”. Họ sẵn sàng “xù lông” bảo vệ thành quả lao động của mình trước những bánh xe lăn qua vì sợ lúa bị bẩn hoặc bị vỡ hạt. Tuy nhiên, thực tế khắc nghiệt cho thấy, việc tận dụng lòng lề đường làm sân phơi đã dẫn đến không ít vụ va chạm, từ xước xát chân tay đến những tai nạn chết người đau xót. Mâu thuẫn giữa người tham gia giao thông và bà con nông dân cứ thế “đến kỳ lại lên” mà chưa có lời giải triệt để.
Dưới góc độ pháp lý, việc chiếm dụng đường giao thông để phơi nông sản là hành vi bị cấm và không thể lấy tình cảm để chống chế. “Sai là sai”, nhưng việc xử lý cái sai này cần sự thấu hiểu từ gốc rễ vấn đề thay vì chỉ nhìn vào phần ngọn. Chúng ta cần nhìn nhận khách quan về hoàn cảnh của những “khổ chủ” nông dân khi cái khó bó cái khôn, dẫn đến những hành động vừa đáng thương lại vừa đáng trách giữa cái nắng gắt của mùa gặt.
Tìm “lối ra” an toàn cho việc phơi lúa trên đường
Một nghịch lý đang tồn tại là trong khi luật cấm phơi lúa trên đường thì nhiều hộ nông dân lại chẳng có lấy một khoảng sân đủ rộng để phơi phong. Muốn điều luật được thực thi hiệu quả, giải pháp không thể chỉ là những lời răn đe mà phải đi kèm với việc tháo gỡ khó khăn thực tế cho bà con. Theo các ý kiến đóng góp, vai trò điều phối của chính quyền địa phương trong việc quy hoạch các “sân phơi dã chiến” là vô cùng quan trọng để đảm bảo an toàn giao thông.
Tại các địa phương không có thương lái thu mua lúa tươi tại ruộng, bà con bắt buộc phải phơi khô để làm lương thực dự trữ. Chính quyền có thể tận dụng những không gian công cộng như sân nhà văn hóa, sân vận động hoặc các khu đất trống ít sử dụng để làm nơi phơi lúa tập trung cho người dân. Đây được xem là giải pháp hài hòa, giúp hạt lúa của người dân được khô giòn mà vẫn giữ cho những con đường được thông thoáng, an toàn cho phương tiện qua lại.
Song song với việc tạo điều kiện, công tác hậu kiểm và răn đe cũng cần được thực hiện nghiêm túc. Nếu địa phương đã bố trí được chỗ phơi mà người dân vẫn cố tình mang lúa ra đường thì việc xử phạt nặng là cần thiết để hình thành thói quen thượng tôn pháp luật. Chỉ khi giải quyết được bài toán về không gian phơi phóng một cách căn cơ, chúng ta mới hy vọng chấm dứt được những cảnh tượng xung đột và những rủi ro tai nạn không đáng có mỗi mùa lúa về.
Theo: VnExpress
