Thứ Bảy (4/4), Ấn Độ xác nhận tái nhập khẩu dầu từ Iran nhằm đảm bảo nguồn cung và an toàn hàng hải qua eo biển Hormuz giữa lúc giá dầu tăng vọt.
- Cán bộ không chuyên trách cấp xã chật vật tìm việc ở tuổi “tứ tuần”
- Tài xế Lý Văn Tố cứu bé gái băng ngang quốc lộ 1 tại Huế
- Bắc Ninh: Câu chuyện lạ giữa đêm
Giải bài toán năng lượng qua việc nhập khẩu dầu từ Iran
Lần đầu tiên kể từ năm 2019, nền kinh tế trị giá 4.000 tỷ USD của Ấn Độ đã chính thức bắt đầu mua lại dầu và khí đốt từ Tehran sau bảy năm gián đoạn. Động thái này diễn ra trong bối cảnh quốc gia Nam Á phải đối mặt với tình trạng thiếu hụt nguồn cung nghiêm trọng và giá năng lượng leo thang do tác động từ cuộc chiến giữa Mỹ, Israel với Iran. Đây là nỗ lực quan trọng của New Delhi nhằm tái cân bằng quan hệ ngoại giao với Tehran sau thời gian dài chịu sức ép từ các biến động địa chính trị quốc tế.
Vào thứ Bảy (4/4), Bộ Dầu khí và Khí đốt tự nhiên Ấn Độ cho biết các nhà máy lọc dầu trong nước đã chủ động đảm bảo nguồn cung dầu thô từ hơn 40 quốc gia, bao gồm cả đối tác Iran. Bộ này cũng lên tiếng phủ nhận những lo ngại về trở ngại thanh toán khi giao dịch với Tehran, đồng thời xác nhận một tàu chở 44.000 tấn khí dầu mỏ hóa lỏng (LPG) từ Iran đã cập cảng thành công tại miền Nam Ấn Độ. Việc đa dạng hóa nguồn cung được xem là giải pháp sống còn để bảo vệ an ninh năng lượng quốc gia giữa vòng xoáy khủng hoảng toàn cầu hiện nay.
Sự trở lại của nguồn cung từ Iran được giới quan sát đánh giá là một “cơ chế xây dựng lòng tin” và đóng vai trò như một “chính sách bảo hiểm” cho Ấn Độ. Là nước nhập khẩu dầu lớn thứ ba thế giới, Ấn Độ phụ thuộc nặng nề vào eo biển Hormuz khi có khoảng 50% lượng dầu thô và phần lớn lượng LPG di chuyển qua đây. Việc nối lại giao thương năng lượng là tín hiệu cho thấy New Delhi không đứng về phe nào trong cuộc xung đột mà chỉ tập trung bảo vệ lợi ích kinh tế cũng như an toàn hàng hải của chính mình.
Thế cân bằng địa chính trị giữa các cường quốc
Mặc dù có mối quan hệ lâu đời với Tehran, Ấn Độ vẫn phải thực hiện một chiến lược ngoại giao khéo léo để duy trì sự cân bằng với Washington kể từ khi xung đột nổ ra. Hiện tại, tương lai của các giao dịch năng lượng này vẫn phụ thuộc lớn vào việc liệu các lệnh trừng phạt đối với dầu mỏ Iran có bị Mỹ khôi phục hay không và diễn biến thực tế tại khu vực. New Delhi đang cố gắng giữ vị thế trung lập, thực dụng để đảm bảo dòng chảy dầu thô thiết yếu cho sự phát triển của nền kinh tế đang lên.
Thay vì tham gia liên minh hải quân do Mỹ dẫn đầu để bảo vệ hàng hải tại Hormuz theo lời kêu gọi của Tổng thống Donald Trump, Ấn Độ đã chọn con đường đàm phán song phương trực tiếp với Iran. Đây là một hành động giữ khoảng cách có chủ ý, phản ánh sự miễn cưỡng của New Delhi trong việc công khai tham gia vào một cuộc xung đột mà họ không trực tiếp lựa chọn. Kết quả là sau các cuộc đối thoại ngoại giao, đã có bảy tàu mang cờ Ấn Độ được phép đi qua eo biển an toàn, trong khi 17 tàu khác vẫn đang được tiếp tục đàm phán.
Để đảm bảo các thỏa thuận thương mại với Washington, Ấn Độ từng cắt giảm nhập khẩu dầu từ Nga, nhưng tình trạng khan hiếm toàn cầu đã buộc họ phải quay lại mua từ Moscow với mức 1,9 triệu thùng mỗi ngày. Áp lực chi phí đối với quốc gia này là rất lớn khi giá dầu thô trung bình đã vọt lên mức 113 USD/thùng vào tháng 3-2026 so với mức 69 USD của tháng trước đó. Sự linh hoạt trong việc tìm kiếm nguồn cung từ cả Nga và Iran cho thấy chiến lược ưu tiên an ninh năng lượng hàng đầu của Ấn Độ trước mọi áp lực quốc tế.
Theo: Báo Nhịp sống Thị Trường
