Người phụ nữ Nhật 13 năm cưu mang hàng nghìn lao động Việt

Suốt 13 năm qua tại Nhật, bà Jiho Yoshimizu đã kết nối pháp lý để cứu giúp 15.000 lao động Việt vượt qua nghịch cảnh bằng tấm lòng nhân ái bao la.

Lao động Việt và hành trình 13 năm cứu giúp của bà Jiho

Ám ảnh bởi những người trẻ tuyệt vọng vì gặp khó khăn nơi đất khách, bà Jiho Yoshimizu (65 tuổi) đã dành 13 năm để cứu giúp 15.000 người thoát khỏi khủng hoảng. Một lần, bà nhận cuộc gọi khẩn về một nữ thực tập sinh 20 tuổi sinh con một mình trong hoảng loạn tại phòng trọ. Cô gái trẻ không thạo tiếng Nhật, vì sợ mất việc và tư cách lưu trú nên đã lén giấu chuyện mang thai cho đến khi bị phát hiện. Bà Yoshimizu lập tức kích hoạt quy trình can thiệp khẩn cấp, giúp ổn định tâm lý và bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho hai mẹ con.

Bà đã liên hệ tổ chức giám sát và công ty tiếp nhận để giải trình về tình trạng y tế, tránh việc hồ sơ bị quy vào lỗi bỏ trốn. Mọi thủ tục khai sinh và cư trú sau đó đều được bà xử lý ổn thỏa, giúp người mẹ trẻ về nước an toàn với bộ hồ sơ “sạch”. Cách làm này bảo đảm cho họ vẫn còn cơ hội quay lại Nhật Bản làm việc trong tương lai. Bà cho rằng chỉ một khoảng trống thông tin nhỏ cũng có thể đẩy những người xa xứ vào ngõ cụt không lối thoát.

Động lực của bà bắt nguồn từ truyền thống gia đình tại tỉnh Saitama và lời dạy của người cha là trụ trì chùa. Cha bà luôn quan niệm giúp người lúc khốn khó không phải là lựa chọn mà là bổn phận thiêng liêng. Từ thập niên 1960, ngôi chùa của gia đình đã là nơi nương tựa và lo hậu sự cho nhiều người Việt qua đời nơi đất khách. Bà quyết định thành lập Tổ chức Hỗ trợ Việt – Nhật NPO sau khi chứng kiến một thực tập sinh trẻ qua đời vì kiệt sức và bế tắc.

Lao động Việt tìm thấy điểm tựa giữa đáy vực khủng hoảng

Thời gian đầu, tổ chức của bà hoạt động chủ yếu bằng tiền cá nhân và các khoản quyên góp nhỏ lẻ chật vật. Bà từng bị chất vấn vì sao lại ưu tiên người nước ngoài hơn người bản địa giữa phố mùa đông. Bà từ tốn giải thích rằng họ cũng làm việc, đóng thuế và bù đắp nhân lực mà xã hội Nhật đang thiếu hụt. Sự tận hiến của bà dần khiến ánh nhìn dè dặt của người dân bản địa trở thành sự thấu hiểu và sẻ chia.

Điển hình là anh Công Thắng, người từng mất việc và cạn kiệt tiền bạc trong đại dịch Covid-19. Thấy anh đăng dòng trạng thái bế tắc trên mạng xã hội, bà đã chủ động nhắn tin đề nghị anh lên chùa ở tạm. Bà không chỉ lo chỗ ăn ở mà còn giúp anh xin visa hoạt động đặc định để lưu trú hợp pháp và tìm việc mới. Nhờ sự giang tay kịp thời đó, anh đã ổn định cuộc sống và tiếp tục trúng tuyển vào một công ty xây dựng.

Bà còn hỗ trợ một thực tập sinh bị mất một tay và một chân sau tai nạn tàu hỏa do áp lực bị bóc lột lương. Bà đã kết nối với hãng hàng không, đại sứ quán và các cơ quan quản lý để thu xếp chuyến bay hồi hương an toàn. Bà tin rằng hệ thống luật pháp sinh ra để bảo vệ con người, và bà chính là mắt xích kết nối để họ không bị bỏ lại phía sau. Bà khẳng định việc của mình là giúp họ tin rằng họ có quyền ở lại Nhật một cách chính đáng.

Theo: VnExpress