Từng trắng tay vì dịch bệnh, CCB Trần Mật Thiết ở Nghệ An kiên trì gây dựng lại nghề nuôi hươu, nay thu nhập hơn 40 triệu đồng/tháng, giúp đỡ bà con nghèo.
- Nghệ An, khoảnh khắc bứt phá ở tốp sau giành vòng nguyệt quế
- Bộ GD & ĐT công bố điểm thi tốt nghiệp THPT 2026 và cách tra cứu điểm thi trên cả nước
- Áp thấp nhiệt đới giữa Biển Đông có khả năng mạnh thành bão số 1
Có một điều mà chiến tranh dạy cho người ta, không phải là cách chiến thắng, mà là cách đứng dậy sau khi đã mất gần hết. Ông Trần Mật Thiết, 74 tuổi, ở phường Hoàng Mai, Nghệ An, đã học bài học đó hai lần trong đời — một lần trên chiến trường, một lần trong chuồng hươu của chính mình.
Năm 1985, ông bắt đầu nuôi hươu. Không có gì đảm bảo cho ông cả — không kinh nghiệm, không vốn dày, và dịch bệnh thì đến không báo trước. Có những thời điểm, gần như toàn bộ những gì ông gây dựng đã tan biến. Đó là một dạng thất bại rất cụ thể: không phải thất bại trong ý tưởng, mà thất bại trong thực tế trần trụi — con hươu chết, tiền mất, đầu ra bấp bênh.
Người ta có thể dừng lại ở đó. Rất nhiều người đã dừng lại ở những thời điểm ít nghiệt ngã hơn thế. Nhưng một người từng đi qua chiến tranh mang trong mình một thứ bản lĩnh khác — không phải sự lạc quan mù quáng, mà là khả năng chấp nhận rằng thất bại là một phần của cuộc chơi, và ván tiếp theo vẫn đáng để chơi.
Ông không có phép màu nào để giải quyết chuyện này. Cách duy nhất ông chọn là điều bình dị nhất: học. Ông lặn lội đến nhiều địa phương khác để tìm hiểu kỹ thuật chăm sóc, phòng bệnh cho hươu — không phải một lần, mà nhiều lần, không phải trong một năm, mà kéo dài suốt hành trình gây dựng lại từ những gì còn sót.
Từ vài con hươu ban đầu, đàn hươu của ông giờ duy trì thường xuyên gần 100 con. Mỗi năm, trang trại cho 50 đến 70kg nhung hươu — một con số không tự nhiên mà có, nó là kết tinh của hàng ngàn ngày không bỏ cuộc.
Điều đáng nói không phải là việc ông đã thành công — nhiều người thành công rồi khép cửa lại, giữ bí quyết cho riêng mình. Ông Thiết chọn con đường ngược lại. Ông mở rộng buôn bán nhung hươu và con giống ra khắp cả nước, mỗi năm tiêu thụ hơn 3 tấn nhung và khoảng 200 con hươu giống, mang lại nguồn thu ổn định hơn 40 triệu đồng mỗi tháng.
Nhưng con số ấy chỉ là một nửa câu chuyện. Nửa còn lại nằm ở việc ông sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm, hỗ trợ con giống cho những hộ khó khăn — biến kinh nghiệm trả giá bằng chính thất bại của mình thành một thứ tài sản chung cho cả vùng.
Ông không dừng lại ở con hươu. Ông còn là thành viên ban quản trị của một công ty cung cấp nhân công bốc xếp cho Nhà máy Xi măng Hoàng Mai, tạo việc làm thường xuyên cho hơn 70 lao động địa phương. Ông tham gia đóng góp cho công tác phòng, chống thiên tai, dịch bệnh, xây dựng nông thôn mới, xóa đói giảm nghèo.
Đây không phải là danh sách thành tích để liệt kê cho đẹp. Đây là hình ảnh của một người đã hiểu ra, sau nhiều lần trắng tay, rằng sự sống còn của một cá nhân, xét cho cùng, gắn liền với sự sống còn của cả cộng đồng quanh mình.
Người dân trong vùng nhắc đến ông bằng một sự trân trọng giản dị: một người lính già chịu thương, chịu khó, sống nghĩa tình. Không có lời tán dương nào hoa mỹ hơn thế, và có lẽ cũng không cần thiết.
Bởi vì câu chuyện của ông Trần Mật Thiết, tự nó, đã là một câu trả lời rõ ràng cho câu hỏi về ý nghĩa của việc tiếp tục sống sau chiến tranh: không phải bằng những huy chương treo trên tường, mà bằng việc mỗi sáng thức dậy, bước ra chuồng hươu, và bắt đầu lại — dù đã từng mất gần hết.
Nguyễn Quế (tổng hợp)
