Giữa nắng gió biển Quỳnh (Nghệ An), những người phụ nữ vẫn nhẫn nại gắn bó với nghề cào ngao tự nhiên để chắt chiu từng đồng tiền mắm muối mỗi ngày.
- Giá dầu thế giới: Lao dốc mạnh sau thông tin thỏa thuận khơi thông vùng Vịnh
- Công nhân môi trường tử vong: Nữ công nhân gặp nạn trong đêm khi vừa đi làm ít ngày
- Điểm tin 17/6: Hợp tác Việt – Nga và địa chấn World Cup 2026
Chắt chiu lộc trời từ nghề cào ngao tự nhiên
Khác xa với loại ngao nuôi có thể thu hoạch dễ dàng, ngao ở biển Quỳnh hoàn toàn là sản vật tự nhiên với vị nước ngọt đậm đà nên rất được giá. Tuy nhiên, vì là “lộc biển” nên chúng không có nhiều, đòi hỏi những người phụ nữ phải kiên trì lật từng lớp cát mặn để tìm kiếm. Giữa bãi cát mênh mông, họ phải quỳ gối hoặc ngồi sõng soài, dùng chiếc cuốc nhỏ hay chiếc thìa xới lật từng lớp vỏ sò, vỏ ốc chỉ để tìm thấy một con ngao bé xíu nằm sâu phía dưới.

Dù công việc vất vả, bà Nguyễn Thị Hai vẫn gắn bó với nghề cào ngao và xem đó là niềm vui mỗi ngày. (Ảnh minh họa: NAM)
Công việc này vô cùng vất vả khi họ phải mải miết theo con nước từ 4-5 giờ sáng và chỉ chịu rời đi khi nắng đã bắt đầu gay gắt trên đỉnh đầu,. Có những lúc, những người thợ không chuyên phải còng lưng suốt cả tiếng đồng hồ chỉ để đổi lấy vài lạng ngao bé xíu nằm lọt thỏm dưới đáy rổ tre. Thu nhập từ nghề này thực sự rất “bọt bèo” khi mỗi cân ngao thường chỉ có giá khoảng 35.000 đồng, và hiếm lắm mới tìm được loại to có giá trên 100.000 đồng để cải thiện bữa cơm.
Suốt nhiều tiếng ròng rã dưới nắng gió, họ chỉ kiếm được vài chục nghìn đến một trăm nghìn đồng nhưng đây lại là khoản thu nhập rất đáng quý để trang trải tiền thức ăn hàng ngày,. Dù thu nhập ít ỏi và bấp bênh – có ngày chỉ đủ mớ rau – những người phụ nữ ở huyện Quỳnh Lưu vẫn không nỡ bỏ nghề truyền thống này,. Họ giống như những con dã tràng cần mẫn, nhẫn nại chắt chiu từng chút “ngọc” của biển để vun vén cho tổ ấm nhỏ bé của mình giữa những lo toan đời thường.
Những phận đời nhẫn nại bên bãi cát nắng gió
Giữa bãi ngao nắng gió ấy, bà Phạm Thị Thương dù đã 65 tuổi và từng trải qua phẫu thuật thoát vị đĩa đệm vẫn đều đặn có mặt từ sớm để mưu sinh. Với đôi chân và cái lưng thường xuyên đau nhức, bà vẫn không thể ngồi yên ở nhà vì không muốn trở thành gánh nặng cho con cái đã trưởng thành. Những chuyến đi biển từ 5 giờ sáng không chỉ mang lại chút thu nhập “đồng ra đồng vào” khi mùa vụ vãn, mà còn là liều thuốc tinh thần giúp bà vận động cho dễ ngủ và tìm thấy sự thư thái.
Cách đó không xa là bà Nguyễn Thị Hai, dù đã bước sang tuổi 70 nhưng bà vẫn giữ được sự nhanh nhẹn và coi mỗi buổi sáng ra bãi như một cách tận hưởng không khí. Bà coi công việc cào ngao là cách để rèn luyện sức khỏe, những hôm may mắn cào được nhiều thì mang ra chợ bán lấy tiền mắm muối cho gia đình thêm phần sung túc. Còn những ngày biển lặng chỉ nhặt được vài chục con, bà lại mang về nấu bát canh ngọt lịm cho bữa cơm gia đình thêm đậm đà vị biển mặn mòi, mang lại niềm vui bình dị.
Bãi ngao những ngày hè còn rộn ràng hơn bởi sự góp mặt của các phụ nữ trẻ mang theo cả con nhỏ ra bãi biển vừa làm vừa nô đùa hồn nhiên,. Đối với những đứa trẻ, cào ngao không chỉ là cách để giúp bố mẹ có thêm chút tiền mua sách vở cho năm học tới, mà còn là một thú vui thực thụ giữa thiên nhiên,. Vẻ đẹp lao động ấy hiện hữu trong từng giọt mồ hôi mặn mòi và trong những nụ cười hiền hậu dưới cái nắng cháy da của người dân. Sự kiên trì này đã tạo nên một sức sống bền bỉ không bao giờ tắt nơi vùng biển nghèo.
Nguyễn Quế (tổng hợp)
