Rời bỏ công việc ổn định ngành dược, ông Duy chọn gắn bó với cây rong nho, từng bước đưa loại “trứng mọc từ cây” này vươn tầm quốc tế, thu triệu đô.
- Giá dầu Nga giảm mạnh kỷ lục sau loạt lệnh trừng phạt
- Doanh nghiệp Xuân Trường đề xuất xây sân bay và mở rộng cao tốc
- Tái thẩm vụ án mượn danh tính tại Đồng Tháp: Khi công lý bị đánh lừa
Rong nho và những ngày đầu “nếm trái đắng” nơi đìa biển
Cách đây hơn 15 năm, khi rong nho vẫn còn là cái tên xa lạ với nhiều người Việt, ông Nguyễn Quang Duy lúc bấy giờ đang là một nhân viên ngành dược với thu nhập ổn định. Một lần tình cờ được người bạn bác sĩ giới thiệu về loài tảo biển có hình dáng kỳ lạ như những chùm trứng cá xanh mướt, ông bỗng thấy tò mò về tiềm năng của nó. Càng tìm hiểu qua sách báo, ông càng nhận ra đây là loại thực phẩm “vàng” chứa đầy vitamin và khoáng chất vốn đã rất phổ biến trong bữa ăn của người Nhật hay Singapore.
Nghĩ là làm, năm 2010 ông Duy gom góp vốn liếng thuê lại 3ha đìa nuôi ốc hương tại Khánh Hòa để bắt đầu cuộc chơi đầy mạo hiểm với nông nghiệp. Suốt một năm trời, ông cứ lầm lũi đi về giữa văn phòng máy lạnh và những đìa rong mặn chát để thử nghiệm mô hình nuôi trồng. Đến giữa năm 2011, ông quyết định “chơi tất tay” khi xin nghỉ hẳn việc ở ngành dược, mời cả chuyên gia Nhật Bản sang hỗ trợ kỹ thuật để đưa những lô hàng đầu tiên ra thị trường vào năm 2013.
Thế nhưng đời không như mơ khi những khay rong tươi rói đưa vào siêu thị ở Hà Nội và TP.HCM lại bị người tiêu dùng “ngó lơ” vì vị quá mặn và mùi biển đặc trưng. Hàng bị trả về hàng loạt, rong hư hỏng khiến ông Duy lỗ nặng, vốn liếng cứ thế đội nón ra đi theo những lô hàng xuất khẩu tươi sang Nhật bị hỏng đến 50%. Đỉnh điểm là vào năm 2015, khi túi tiền đã cạn kiệt, ông phải ngậm ngùi mang cả căn nhà đang ở và số vàng cưới của hai vợ chồng đi cầm cố để nuôi tiếp giấc mơ.
Rong nho vươn tầm thế giới từ niềm tin không bỏ cuộc
Không chịu đầu hàng số phận, ông Duy tiếp tục tìm đến sự hỗ trợ của các chuyên gia đầu ngành để hoàn thiện công nghệ rong nho tách nước. Sự kiên trì đó cuối cùng cũng hái được “quả ngọt” khi sản phẩm mới không chỉ giữ được độ giòn ngon mà còn giải quyết được bài toán bảo quản khó nhằn. Giờ đây, mỗi tháng doanh nghiệp của ông xuất xưởng đều đặn 40 tấn rong sang các thị trường khó tính như Mỹ, Canada và Đài Loan, mang về doanh thu hàng triệu USD mỗi năm.
Từ một người bị cho là liều lĩnh, ông Duy hiện đã xây dựng được chuỗi liên kết bền chặt với 70 hộ dân trên diện tích hơn 80ha từ Đắk Lắk đến Khánh Hòa. Ông ký hợp đồng bao tiêu sản phẩm với mức giá ổn định, giúp bà con nông dân chẳng còn phải lo cảnh “được mùa mất giá” như khi nuôi tôm hay ốc hương. Công ty cũng đang tạo ra “nồi cơm” ổn định cho gần 250 lao động địa phương với mức thu nhập bình quân 9 triệu đồng mỗi tháng.
Theo đánh giá từ ngành thủy sản địa phương, mô hình của ông Duy không chỉ mang lại giá trị kinh tế cao mà còn rất bền vững vì rong nho ít dịch bệnh và chi phí đầu tư thấp. Nhìn lại hành trình 15 năm gian truân, người đàn ông này tin rằng nếu ngày đó mình cứ chọn vùng an toàn thì đã không có một thương hiệu Việt vươn xa đến vậy. Câu chuyện của ông Duy chính là minh chứng cho việc dám nghĩ dám làm và không ngại “lấm bùn” để tìm thấy vàng trên chính quê hương mình.
Theo: Báo Dân trí
