“Mẫu giáo” tuổi 79: Sáng có xe rước, chiều về quây quần bên con cháu

Ở tuổi 79, bà Được chọn mô hình dưỡng lão bán trú để “tìm bạn mà chơi”. Sáng có xe đưa đi, chiều đón về nhà, vừa bớt cô đơn vừa để con cháu yên tâm công tác.

Hơn chục năm gắn bó với căn nhà trên đường Lạc Long Quân (Hà Nội), bà Nguyễn Thị Được chưa bao giờ nghĩ mình sẽ lại bắt đầu một hành trình “đi học” mỗi sáng như thời con trẻ. Kể từ khi chồng mất vào cuối năm 2024, dù nhà vẫn đông con cháu nhưng bà luôn cảm thấy mình bị “giám sát” quá kỹ. Thương mẹ già yếu, các con không cho bà làm gì, tối đến 21h đã nhắc đi ngủ, khiến bà cảm thấy cuộc sống bỗng chốc trở nên chật chội trong chính sự yêu thương đó.

Cảnh “nhà trẻ” sáng đi chiều về

Quyết định đi dưỡng lão bán trú của bà Được đến sau một lần gia đình cùng đi trải nghiệm thử. Thay vì để mẹ thui thủi một mình khi con cái đi làm, đi học, cả nhà đồng lòng chọn mô hình “daycare” – sáng đi tối về.

Mỗi sáng đúng 7h, “xe đưa thư” của viện dưỡng lão đã đậu trước cửa nhà. Bà Được cùng những người bạn già như bà Thư (87 tuổi) hay ông Tịnh (93 tuổi) lục tục bước lên xe, không quên đùa nhau là đi “học mẫu giáo”. Ở cái tuổi xưa nay hiếm, việc tìm được những người bạn cùng tần số để nói chuyện về “Phố phường Hà Nội xưa” hay cùng đo huyết áp mỗi buổi sáng bỗng trở thành một niềm vui thanh thản.

Hạnh phúc là khi con cháu thấy mẹ cười

Tại “trạm chống cô đơn” này, một ngày của bà Được trôi qua nhẹ tênh với đủ thứ hoạt động từ đọc sách, chụp ảnh đến gói bánh chưng ngày Tết,. Bà khoe, cứ có hình đẹp là gửi ngay vào nhóm chat gia đình để lũ trẻ ở nhà “duyệt” và yên tâm rằng bà vẫn đang rất vui.

Với bà Được, việc vào viện dưỡng lão không phải là rời bỏ gia đình hay bị con cái “bỏ rơi”. Ngược lại, đây là cách bà chọn để giải phóng cho con cháu khỏi nỗi lo thường trực về sức khỏe của mẹ, đồng thời tìm lại không gian riêng cho chính mình.

Đến 17h chiều, khi xe đưa bà về đến ngõ, bà lại trở về với vai trò người bà, người mẹ hiền từ trong mâm cơm tối. Sự kết hợp giữa sinh hoạt cộng đồng ban ngày và sự ấm áp gia đình ban đêm đã giúp những ngày tuổi già của cựu giáo viên Trường Xuân Đỉnh không còn dài và vắng như trước. Đó là một giải pháp “ở giữa” đầy nhân văn khi xã hội đang bước vào giai đoạn già hóa nhanh chóng.

Theo: Báo Dân trí