Sau hơn 10 năm hoạt động, chuỗi quán dê từng có hơn 10 cơ sở tại Hà Nội phải thu hẹp hệ thống vì áp lực chi phí vận hành và biến động thị trường.
- Bắt Dũng “Mắm”, đối tượng truy nã đặc biệt nguy hiểm lẩn trốn ở Hưng Yên
- Một nhà vua lên ngôi, một huyền thoại khép màn, World Cup 2026 khắc ghi lịch sử
- Hàng nghìn cổ động viên mắc kẹt ngoài sân vì an ninh phục vụ Trump
Trong hơn 10 năm hoạt động, hệ thống từng mở rộng qua nhiều địa điểm như Khuất Duy Tiến, Lương Sơn, Đức Chính, Quốc Oai và Hà Đông,”Mặt bằng cũ kỹ, áp lực chi phí vận hành và sự xuất hiện của nhiều đối thủ cạnh tranh khiến hệ thống lần lượt phải thu hẹp hoạt động.” tăng cao và đối thủ cạnh tranh xuất hiện dày đặc. Chủ quán, người đề nghị giấu tên, cho biết nguyên nhân trực tiếp đến từ giá dê hơi tăng lên mức cao nhất từ trước đến nay, cùng áp lực chi phí cố định và sự thay đổi thói quen của khách hàng sau khi quy định cấm lái xe khi đã uống rượu bia được siết chặt.
Cơ sở trên phố Khuất Duy Tiến đã tồn tại 11 năm. Công trình xây từ nhiều năm trước, tường chịu lực khiến chủ quán không thể cải tạo theo nhu cầu mới, không gian dần cũ đi trong lúc những nhà hàng khác mọc lên với diện mạo hiện đại hơn.
Ở Lương Sơn, quán chỉ giữ được hơn hai năm. Địa giới hành chính thay đổi, khách quen thưa dần, và khoản đầu tư hơn 1 tỷ đồng vào cơ sở vật chất gần như mất trắng; khi thanh lý, số tiền thu về chỉ hơn 100 triệu đồng.
Khoản lỗ lớn nhất nằm ở mô hình sân bia trên phố Đức Chính. Chủ đầu tư tận dụng thiết bị cũ nên chi phí ban đầu dưới 1 tỷ đồng cho mặt bằng rộng khoảng 1.000m2 ở vị trí trung tâm, nhưng tiền thuê lên tới 300 triệu đồng/tháng và tiền đặt cọc 1,5 tỷ đồng. Doanh thu thực tế chỉ đạt 25-30 triệu đồng/ngày, thấp hơn nhiều mức cần để hòa vốn; sau 3 tháng, dự án dừng lại với khoản lỗ gần 2 tỷ đồng.
Ở Quốc Oai, khách quen rời đi khi đối thủ mở ngay cạnh khu vực từng thuộc về quán. Ở Hà Đông, những khu đô thị mới hình thành đã kéo theo các trung tâm ăn uống mới, và quán cũ lặng lẽ mất chỗ đứng.
Chủ quán vốn xuất thân từ nghề buôn dê, tự thu mua dê núi chăn thả tự nhiên của bà con vùng cao, nên nguyên liệu luôn có lợi thế. Nhưng theo ông, kinh doanh nhà hàng cần nhiều yếu tố cùng lúc thuận lợi mới thành công, còn thất bại thì chỉ cần một khâu trục trặc là đủ; năm nay, giá dê hơi đã tăng lên mức cao nhất từ trước đến nay.
Ngành F&B tiêu tiền rất nhanh. Một cơ sở có thể mất vài tháng để dựng lên nhưng chỉ cần vài ngày để giải thể, và phần lớn tài sản đầu tư gần như không thể thu hồi.
Áp lực lớn nhất, theo chủ quán, không nằm ở chất lượng món ăn mà ở chi phí cố định. Tiền thuê mặt bằng cao tạo sức ép doanh thu rất lớn, chỉ cần doanh thu giảm trong thời gian ngắn, khoản lỗ sẽ xuất hiện ngay.
Thị trường cũng đổi khác. Từ khi quy định cấm lái xe sau khi uống rượu bia được siết chặt, khách hàng chọn những địa điểm gần nhà, ít phải di chuyển; các nhà hàng ở xa khu dân cư dần mất lợi thế trước đối thủ mọc lên ngay sát nơi khách ở.
Một sai lầm khác là đánh giá thấp chi phí vận hành. Nhiều chủ quán tin rằng tiết kiệm được đầu tư ban đầu là có lợi, nhưng mặt bằng càng lớn thì điện, nước, nhân sự và bảo trì càng tốn kém; nếu lượng khách không đủ lấp đầy công suất, những khoản chi này bào mòn dòng tiền rất nhanh.
Khả năng cải tạo mặt bằng cũng quyết định nhiều điều. Những công trình cũ, khó sửa chữa khiến nhà hàng chậm thay đổi diện mạo, trong khi không gian trải nghiệm lại ảnh hưởng lớn đến quyết định của khách; một thiết kế lỗi thời rất dễ khiến thương hiệu mất sức hút.
Điều cần nhìn thẳng, theo chủ quán, là phải tính kỹ dòng tiền và khả năng hòa vốn trước khi ký hợp đồng thuê, thay vì chỉ nhìn vào mặt bằng rộng hay chi phí đầu tư ban đầu thấp. Người kinh doanh cũng cần theo sát thị trường, quy hoạch và đối thủ, vì những yếu tố này có thể làm thay đổi lượng khách chỉ trong thời gian ngắn. Và quan trọng hơn cả là biết cắt lỗ đúng lúc: nhiều chủ quán vẫn tiếp tục bù lỗ với hy vọng thị trường sớm hồi phục, trong khi nếu doanh thu liên tục dưới điểm hòa vốn mà không có dấu hiệu cải thiện, dừng lại có thể là cách duy nhất để giữ được phần vốn còn lại.
Lê Hà NA ( tổng hợp)
