Dù vai đau âm ỉ, “tượng đài” cử tạ Lê Văn Công vẫn miệt mài tập luyện với khao khát mang về tấm huy chương vàng Paralympic tiếp theo cho Việt Nam.
- Elon Musk: Grok phải thắng để ngăn chặn AI “đạo đức giả”
- Vì sao người Hà Nội xưa ăn bánh chưng với cá kho?
- Cách kiểm soát và giảm đau gout cấp tốc trong kỳ nghỉ Tết
Lực sĩ Lê Văn Công nén đau vì “đỉnh núi” Paralympic
Lực sĩ Lê Văn Công sinh năm 1984 tại Hà Tĩnh, hiện đang định cư tại TPHCM cùng vợ và hai con nhỏ. Ít ai biết rằng, đằng sau những tấm huy chương sáng chói là một hành trình đầy rẫy những lần “vượt sướng” và chiến đấu với nghịch cảnh từ những ngày đầu tình cờ đến với cử tạ. Với anh, thể thao không chỉ là đam mê mà còn là nơi anh khẳng định giá trị bản thân dù cơ thể không được vẹn tròn.
Hiện tại, đôi vai của “nhà vô địch” vẫn đang mang những vết thương chưa thể chữa trị dứt điểm do sợ ảnh hưởng đến phong độ thi đấu. Anh chấp nhận tiêm thuốc giảm đau để duy trì việc tập luyện thay vì chọn phẫu thuật ngay lúc này. Sự đánh đổi này là để bảo vệ thành tích, hướng đến mục tiêu đổi màu huy chương tại kỳ Asian Para Games 2026 và Paralympic 2028 sắp tới.
Bảng thành tích của anh khiến nhiều người phải “ngả mũ” với hàng loạt huy chương vàng Para Games từ năm 2007 đến tận năm 2026. Từ kỳ tích tại Rio 2016 đến tấm huy chương bạc Tokyo và huy chương đồng tại Paris 2024, anh luôn giữ vững vị thế ở hạng cân dưới 49kg. Dù đã 42 tuổi, “ngọn lửa” khát khao chinh phục thêm một tấm huy chương vàng thế giới nữa vẫn luôn rực cháy trong anh.
Lực sĩ Lê Văn Công và bí quyết tập luyện bền bỉ
Chế độ dinh dưỡng của anh khá bình dị, không quá cầu kỳ như nhiều người vẫn thường hình dung về một vận động viên đỉnh cao. Trong các bữa ăn hằng ngày, anh chỉ ưu tiên đảm bảo đủ bốn nhóm chất chính là bò, gà, cá và rau xanh để giữ thể trạng. Thi thoảng, anh bổ sung thêm sữa và hoa quả để tăng cường sức đề kháng cho những đợt tập huấn dài ngày.
Về việc tập luyện, anh không chọn cách “nhồi nhét” cường độ cao mà tập trung vào sự tích lũy bền bỉ theo chu kỳ. Mỗi ngày anh dành khoảng 2 tiếng để rèn thể lực, con số này giảm xuống còn 1 tiếng khi ngày thi đấu cận kề. Việc tính toán “điểm rơi” phong độ khoa học giúp anh duy trì được sức bền qua nhiều kỳ đại hội khác nhau mà không bị quá tải.
Đối với các vận động viên trẻ, anh thường nhắn nhủ về tầm quan trọng của việc kỷ luật và nghỉ ngơi hợp lý. Thầy Công cho rằng nếu không nghỉ ngơi tốt thì cơ thể không thể phục hồi để chuẩn bị cho những đỉnh cao mới. Sự kiên trì và tuân thủ nghiêm ngặt giáo án của huấn luyện viên chính là chiếc chìa khóa vạn năng dẫn đến thành công.
Hậu phương vững chắc phía sau những tấm huy chương
Trong sự nghiệp, anh từng không ít lần muốn “buông tay” vì những chấn thương gãy xương vai hành hạ suốt nhiều năm. Năm 2010 và 2018 là những khoảng thời gian tăm tối khi anh phải mất tới 3 năm ròng rã cho mỗi lần tìm đường trở lại sân thi đấu. Chính tinh thần thép và sự cổ vũ của gia đình đã kéo anh khỏi những suy nghĩ tiêu cực để tiếp tục cầm tạ.
Người vợ chính là “điểm tựa” lớn nhất giúp anh vượt qua những cơn đau và sự mệt mỏi sau mỗi buổi tập. Trong những lúc anh gặp chấn thương, chị vừa chăm con, vừa quán xuyến gia đình để chồng yên tâm trị liệu và giữ vững tâm lý. Anh thường giấu bố mẹ chuyện đau ốm vì sợ người thân ở quê nhà phải lo lắng quá mức cho mình.
Hai người con, một trai một gái, chính là niềm tự hào và động lực để anh nỗ lực hơn mỗi ngày trên sàn đấu. Anh luôn sẵn lòng ủng hộ nếu các con muốn nối nghiệp cha đi theo con đường thể thao chuyên nghiệp trong tương lai. Với Lê Văn Công, mỗi lần được thi đấu và cống hiến chính là niềm hạnh phúc của một người con muốn đóng góp cho nền thể thao nước nhà.
Theo: Dân trí
