Dù cùng tham gia chiến dịch, nhưng khí tài Mỹ lại chịu thiệt hại nặng nề hơn Israel trong các đợt tập kích tầm xa từ phía lực lượng phòng không Iran.
- Xe máy xăng – Hà Nội chốt lộ trình thí điểm vùng phát thải thấp
- Iran tấn công tàu chiến Mỹ và các mục tiêu Israel: Căng thẳng leo thang tại Trung Đông
- Tướng Iran thiệt mạng khi ngăn đặc nhiệm Mỹ giải cứu phi công
Khi “mắt thần” Iran tìm thấy những máy bay tàng hình
Kể từ khi xung đột bùng nổ, Mỹ và Israel đã thực hiện hơn 10.000 chuyến bay chiến đấu, nhưng bảng thống kê thiệt hại lại nghiêng hẳn về phía Washington. Trong các đợt đối đầu, Iran tuyên bố đã bắn hạ nhiều loại máy bay hiện đại như F-15, A-10 và thậm chí là cả tiêm kích tàng hình F-35. Không quân Iran, dù bị tấn công dữ dội ngay từ đầu, vẫn kịp thời “hồi sinh” các hệ thống phòng không đất đối không để đáp trả hiệu quả các mục tiêu bay của đối phương.
Điểm đáng chú ý trong công nghệ của Tehran là việc sử dụng hệ thống tìm kiếm hồng ngoại thay vì chỉ dựa vào radar truyền thống để chống lại khả năng gây nhiễu của Mỹ. Họ cũng triển khai các loại radar giám sát 3D di động để “bóc lớp tàng hình” của những chiếc phi cơ hiện đại nhất thế giới. Chiến thuật này kết hợp với các loại UAV Shahed “giá rẻ” đã biến bầu trời thành nơi nguy hiểm cho các phi đội máy bay Mỹ vốn quen với ưu thế công nghệ tuyệt đối.
Không chỉ dừng lại ở tiêm kích, các trực thăng UH-60 Black Hawk cũng gặp nạn trong nỗ lực cứu hộ phi công, và một vụ va chạm trên không đã cướp đi sinh mạng của 6 thành viên phi hành đoàn. Những mất mát này không chỉ là con số về khí tài mà còn là thiệt hại về nhân mạng trong bối cảnh chiến sự căng thẳng. Iran dường như đang thành công trong việc kéo Mỹ vào một cuộc chiến tiêu hao đầy tốn kém và mệt mỏi trên khắp các mặt trận.
Bài học từ việc bảo vệ khí tài Mỹ trong các công sự
Nguyên nhân dẫn đến sự khác biệt giữa hai đồng minh nằm ở tư duy phòng thủ và kinh nghiệm tác chiến tại chỗ. Israel, một quốc gia nhỏ luôn trong tình trạng chiến tranh, đã xây dựng hệ thống công sự cực kỳ kiên cố để bảo vệ máy bay của mình. Họ bao phủ lãnh thổ bằng “lưới lửa” phòng không nhiều tầng, từ Iron Dome đến Arrow, giúp giảm thiểu tối đa thiệt hại khi bị tấn công trực diện vào các căn cứ không quân.
Ngược lại, các căn cứ của Mỹ tại các nước Vùng Vịnh lại mang tính chất hiện diện quân sự mở rộng với nhiều thiết bị quan trọng đặt ở vị trí lộ thiên. Khi Iran bắt đầu nhắm vào các quốc gia cho phép Washington đặt căn cứ, những hệ thống radar và máy bay tiếp nhiên liệu tại đây trở thành mục tiêu dễ bị phá hủy. Việc không đặt khí tài trong các hầm chứa kiên cố như Israel đã khiến Mỹ phải trả giá bằng những dàn máy bay trị giá hàng tỷ USD bị thiêu rụi trên mặt đất.
Bên cạnh đó, lỗ hổng trong việc phối hợp với các nước sở tại như Jordan hay các quốc gia GCC cũng là một yếu tố then chốt. Dù thường xuyên diễn tập mô phỏng “giao tranh quy mô lớn”, nhưng khả năng thực chiến phối hợp giữa Mỹ và các đối tác vẫn còn nhiều khoảng trống. Điều này tạo điều kiện cho Iran khai thác điểm yếu để tấn công vào các nút thắt hậu cần và thông tin liên lạc, gây khó khăn cho việc duy trì nhịp độ chiến dịch của Mỹ.
Theo: Báo Dân trí
