Tại Nghệ An, tài xế xe Mazda đỏ tạt đầu xe đi đúng đường rồi rút gậy đe dọa, gây bức xúc cộng đồng mạng dù chính mình mới là người vi phạm luật giao thông.
- Máy tính và linh kiện Việt Nam tăng tốc xuất khẩu sang Mỹ, châu Âu
- Con trai biệt tích 25 năm trở về, cha nhận ra nhờ vết sẹo trên cánh tay
- Iran và Mỹ đàm phán gián tiếp tại Doha qua trung gian Qatar và Pakistan
Có những khoảnh khắc phơi bày trọn vẹn một điều phi lý: một người sai, nhưng chính người sai lại là kẻ giận dữ nhất. Trưa 01/7, tại xã Hưng Nguyên, Nghệ An, một đoạn video ghi lại đúng khoảnh khắc ấy — và nó lan truyền không phải vì tai nạn đã xảy ra, mà vì tai nạn đã không xảy ra, và điều đến sau đó còn đáng sợ hơn cả một va chạm.
Sự việc bắt đầu rất đơn giản: một chiếc Mazda đỏ từ trong ngõ lao ra đường chính, không giảm tốc, không còi, không đèn tín hiệu. Chiếc xe gắn camera hành trình, đang đi đúng làn, đúng luật, buộc phải phanh gấp để tránh một cú va chạm mà lẽ ra không nên tồn tại.
Đến đây, câu chuyện vẫn còn nằm trong phạm trù bình thường của giao thông — một sơ suất, một pha xử lý nguy hiểm, có thể xảy ra với bất kỳ ai. Luật đã quy định rõ, tại Điều 22 Luật Trật tự, an toàn giao thông đường bộ 2024: xe từ đường nhánh phải nhường đường cho xe trên đường chính, bất kể hướng nào tới. Không có gì mơ hồ ở đây cả.
Điều khiến câu chuyện vượt ra khỏi phạm trù một va chạm giao thông thông thường là những gì xảy ra tiếp theo. Thay vì nhận ra mình đã sai — điều mà bất kỳ ai quan sát khách quan cũng thấy rõ — tài xế xe Mazda đỏ chọn một phản ứng hoàn toàn ngược lại: thách thức, lời lẽ thô tục, và cuối cùng là mở cốp xe, rút ra một vật giống gậy bóng chày, tiến về phía người đã tránh được tai nạn do chính mình gây ra.
Đây chính là hạt nhân phi lý của toàn bộ sự việc. Người đúng luật trở thành đối tượng bị đe dọa. Người sai luật trở thành kẻ cầm vũ khí. Logic thông thường của trách nhiệm — ai sai, người đó xin lỗi — bị đảo ngược hoàn toàn, chỉ vì một cơn giận không có chỗ đứng để tồn tại.
Các chuyên gia lái xe an toàn chỉ ra rằng, ngay cả người đi đúng đường cũng nên chủ động “lái xe phòng thủ” ở những khu vực có ngõ giao cắt — giảm tốc, quan sát, sẵn sàng xử lý tình huống bất ngờ. Đó là một lời khuyên hợp lý, mang tính kỹ thuật.
Nhưng vụ việc ở Hưng Nguyên cho thấy một khoảng trống lớn hơn kỹ thuật lái xe: khoảng trống trong cách con người phản ứng khi đối diện với chính sai lầm của mình. Không phải ai cũng đủ bình tĩnh để nhận lỗi. Nhưng khoảng cách giữa việc không nhận lỗi và việc rút gậy đe dọa người khác là một khoảng cách rất lớn — một khoảng cách mà không có lý do giao thông nào có thể biện minh.
Video rồi sẽ được quên đi, như mọi đoạn clip khác trên mạng xã hội. Nhưng câu hỏi mà nó để lại thì không dễ quên: khi ta sai, ta chọn xin lỗi, hay chọn tấn công người đã đúng? Văn hóa giao thông, xét cho cùng, không chỉ nằm ở những điều luật được viết ra, mà ở khoảnh khắc rất ngắn ngủi ấy — khi một người phải quyết định, giữa cơn giận và sự tử tế, mình sẽ chọn điều gì.
Nguyễn Quế (tổng hợp)
