Chuyện người con hiếu thảo tại An Giang và đôi chân “không mỏi” nuôi cha mẹ

Dưới mái chòi lá xiêu vẹo bên sông, người con hiếu thảo tại An Giang Dương Hữu Nhị đang gồng gánh cả gia đình bằng đôi tay và ý chí sắt đá.

Đôi tay “chèo lái” của người con hiếu thảo tại An Giang

Giữa cái nắng tháng 4 đổ lửa ở xã Hội An, tỉnh An Giang, hình ảnh anh Dương Hữu Nhị (42 tuổi) cặm cụi vá xe dưới mái chòi lá xiêu vẹo bên mé sông đã lay động lòng người. Dù đôi chân đã “đứng yên” vĩnh viễn sau một cơn sốt bại liệt quái ác từ năm 5 tuổi, anh vẫn di chuyển thoăn thoắt trên chiếc xe tự chế bằng đôi tay rắn rỏi. Nghị lực sống phi thường đã giúp người đàn ông này vượt qua mặc cảm để trở thành trụ cột vững chãi nhất trong gia đình.

Hằng ngày, anh Nhị rong đuổi khắp các nẻo đường để bán hơn 150 tờ vé số, rồi lại tất tả về dưới bóng mát hiên nhà để vá xe lưu động cho đám học sinh trong xóm. Đôi bàn tay vốn đã chai sần vì nắng gió nay lại thêm lem luốc dầu mỡ, nhưng đó lại là công cụ duy nhất giúp anh kiếm tìm cơ hội sống cho đấng sinh thành. Mỗi tờ vé số trao đi là một niềm hy vọng được anh chắt chiu gom góp để đổi lấy bát cơm và viên thuốc cho cha mẹ già.

Công việc không quản nắng mưa này mang về cho anh khoảng 100.000 đồng mỗi ngày, một nguồn hy vọng “vàng mười” để anh chèo lái gia đình qua cơn bĩ cực. Với anh Nhị, số tiền ấy là mồ hôi và tất cả sức lao động của người đàn ông khiếm khuyết. Anh không cho phép mình nghỉ ngơi vì biết rằng phía sau lưng anh là hơi thở của cha và nụ cười của mẹ. Anh vẫn miệt mài làm việc để khẳng định mình không phải là gánh nặng cho xã hội.

Anh Dương Hữu Nhị khuyết tật 2 chân bán vé số nuôi mẹ ung thư tuyến giáp giai đoạn cuối và cha chạy thận. (Ảnh: Chụp màn hình báo Dân trí).

Nỗ lực của người con hiếu thảo tại An Giang giữa bão táp bệnh tật

Trong căn nhà rệu rã vì thời gian, bi kịch dường như không buông tha khi cả cha và mẹ anh đều đang phải đối mặt với “tử thần”. Cha anh, ông Dương Hữu Lây, đang duy trì sự sống bằng những đợt chạy thận nhân tạo ngặt nghèo, trong khi người mẹ là bà Trần Thị Bé Nhỏ cũng đang héo hắt từng ngày vì căn bệnh ung thư tuyến giáp giai đoạn cuối. Chi phí chạy thận lên đến 300.000 đồng mỗi ngày cộng thêm tiền thuốc cho mẹ đã vắt kiệt sức lao động của người con khiếm khuyết.

Vì thương con “đứt ruột”, bà Nhỏ đã âm thầm chọn cách dừng điều trị tại bệnh viện để nhường mọi nguồn lực ít ỏi cho chồng, mong con bớt đi gánh nặng mưu sinh trên đôi vai gầy. Dù thuộc diện hộ cận nghèo với khoản trợ cấp 750.000 đồng mỗi tháng, cuộc sống vẫn là bài toán nan giải khi bệnh tật bủa vây. Chính quyền địa phương xác nhận dù có hỗ trợ gạo và quà nhưng bấy nhiêu vẫn chưa thấm vào đâu so với chi phí y tế khổng lồ hàng ngày.

Thế nhưng, với người con hiếu thảo tại An Giang này, mồ hôi rơi trên đường bụi không đáng sợ bằng việc cha mẹ thiếu thuốc. Anh Nhị vẫn ngày ngày “lăn bánh” bền bỉ, chắt chiu từng đồng bạc lẻ từ những tờ vé số để đổi lấy hơi thở cho cha và sự bình yên cho mẹ dưới mái hiên dột nát. Câu chuyện của anh viết nên một chương đẹp về đạo hiếu, nhắc nhở chúng ta về giá trị của tình thân và sự hy sinh cao cả giữa dòng đời hối hả.

Theo: Báo Dân trí