Chuyện nghề xe ôm truyền thống và những ‘khe hẹp’ mưu sinh nơi phố thị

Chuyện nghề xe ôm truyền thống giữa lòng Sài Gòn nay đượm buồn khi những bác tài già phải đối đầu với “đối thủ” vô hình là những thuật toán lạnh lùng nằm gọn trong chiếc điện thoại.

Chuyện nghề xe ôm truyền thống trong ‘cơn bão’ thuật toán

Hơn 30 năm đứng bến tại con hẻm nhỏ đường Cách Mạng Tháng 8, ông Vũ Quốc Toản chưa bao giờ nghĩ mình lại thua một cái ứng dụng di động. Nhớ lại chục năm trước khi xe công nghệ mới vô Sài Gòn, ông kể tụi nó khuyến mãi dữ lắm, khiến cánh xe ôm truyền thống chao đảo. Với ông, mỗi cuốc xe bây giờ không chỉ là tiền bạc mà còn là sự cân đo lạnh lùng giữa kinh nghiệm và công nghệ.

Bây giờ ra đường là thấy khách nhìn vô cái màn hình để so giá, hễ xin thêm mấy nghìn tiền bù xăng là họ lắc đầu cái rụp. Xe ôm công nghệ mang tới sự tiện lợi nhưng cũng vô tình ép giá cả thị trường xuống mức thấp kỷ lục. Ông Toản ngậm ngùi nói, có bữa chạy xong tính tới tính lui thấy huề vốn, thậm chí còn lỗ tiền xăng.

Nhưng khổ nỗi, không chạy thì lấy gì mà ăn, nên ông vẫn phải chấp nhận cái mức giá mà mình chẳng có quyền định đoạt. Đây không phải là thỏa hiệp, mà là cách để một người lao động già bám trụ với nghề giữa thành phố náo nhiệt. Cuộc chơi này vốn dĩ đã được thiết kế sẵn để những “bánh xe cũ” khó lòng mà đua kịp.

Nỗi lòng của người không biết dùng smartphone

Với ông Đức, cái sự “tự do” trên yên xe quý giá hơn việc phải gồng mình để không bị lạc nhịp trước bộ lọc công nghệ. (Ảnh: Báo Khai Mở)

Cách đó không xa, ở ngã tư Ngô Thời Nhiệm, ông Hồ Bình Đức ngồi quan sát dòng xe công nghệ lướt qua với tờ báo trên tay. Khi được hỏi sao không “vô app” cho có khách, ông đưa tờ giấy ghi số điện thoại người thân ra rồi thú nhận mình chẳng biết dùng smartphone. Dù con cái có la rầy, bảo ba phải dùng điện thoại để lỡ có chuyện gì còn gọi, ông cũng đành chịu vì không xài nổi.

Với ông Đức, cái rào cản lớn nhất không phải là cái điện thoại, mà là cái cách làm việc của tụi công nghệ. Chạy app là phải theo tín hiệu liên tục, bỏ cuốc là bị trừ điểm, nghỉ ngơi cũng phải tắt máy. Ông bộc bạch rằng mình già rồi, chỉ thích cái sự tự do, thích được chủ động dừng – chạy – nghỉ theo sức mình chứ không muốn bị cái máy nó điều khiển.

Nhiều bạn bè của ông cũng từng thử vô thế giới công nghệ rồi lại lặng lẽ rời đi vì không chịu nổi nhiệt. Các hãng xe bây giờ ưu tiên tụi trẻ rành đường, rành điện thoại hơn là mấy ông già mắt kém tay chậm. Vô đó làm không kịp, khách phàn nàn là công ty phạt tiền, thành ra những người như ông bị loại ngay từ vòng gửi xe,.

Chút tình còn đọng lại trên những yên xe cũ

Bị dồn vô thế yếu, những người như ông Đức, ông Toản phải tìm những “khe hẹp” mà công nghệ chưa chạm tới. Với ông Đức, đó là lòng tin của những phụ huynh gửi con cho ông đưa đón mỗi ngày vì sự quen thuộc. Họ tin một người quen nếp sinh hoạt hơn là một tài xế lạ hoắc trên ứng dụng.

Còn với ông Toản, đó là những cuốc xe chở nặng nghĩa tình của người Sài Gòn. Có lần khách bị móc túi, ông chở ra bến xe mà không lấy một đồng, còn cho thêm ít tiền phòng thân. Những điều tử tế đó chẳng có cái thang điểm nào đo được, nhưng nó giúp ông thấy nhẹ lòng và có thêm động lực để bám nghề.

Xung đột giữa xe ôm truyền thống và công nghệ không chỉ là chuyện tiền nong, mà là sự va chạm giữa cái tiện lợi lạnh lùng và cái nhịp sống chậm, nghĩa tình. Giữa phố thị ồn ào, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi của các bác tài già vẫn là sợi dây kết nối những phận người. Câu hỏi họ sẽ tiếp tục bám trụ hay buông tay vẫn còn đó, đầy trăn trở theo năm tháng.


Theo: Khai Mở