Các chuyên gia về tuổi thọ cho rằng sống thọ không đến từ xu hướng nhất thời, mà từ lối sống bền bỉ, vận động đều đặn và tinh thần tích cực được duy trì suốt đời.
- Ba trẻ nhỏ tại Thanh Hóa thoát cửa tử sau vụ ngộ độc
- Trump công bố Hội đồng Hòa bình giám sát giai đoạn hậu chiến tại Gaza
- Bão Mặt Trời mạnh kỷ lục hé lộ cơ chế bùng phát năng lượng
Sống thọ không cần bí quyết cầu kỳ
Giữa vô vàn sách vở, liệu pháp và sản phẩm quảng bá trường thọ, câu chuyện của bà Ethel May Caterham lại gây chú ý đặc biệt. Ở tuổi 116, bà hiện là người sống thọ nhất thế giới. Bà sống trong viện dưỡng lão tại Surrey, Anh, với sức khỏe được đánh giá ổn định.
Sinh năm 1909, bà Caterham đã trải qua hai cuộc Thế chiến, Đại Suy thoái, hai đại dịch toàn cầu và nhiều biến động lịch sử. Năm 2020, bà từng mắc Covid-19 nhưng đã bình phục khi tròn 110 tuổi.
Điều đáng nói là bà không theo bất kỳ chế độ trường thọ hay phương pháp y học đặc biệt nào. Những gì bà duy trì suốt đời khá giản dị. Bà tránh tranh cãi, sống điều độ, sẵn sàng đón nhận cơ hội và luôn giữ tinh thần lạc quan.
Lão hóa đi ngược lại tiến hóa
Theo Bill Gifford, nhà báo chuyên nghiên cứu tuổi thọ, cơ thể con người không được “lập trình” để già đi khỏe mạnh. Sau độ tuổi sinh sản, các chức năng sinh học bắt đầu suy giảm rõ rệt.
Nguy cơ mắc bệnh tim mạch và ung thư tăng nhanh theo tuổi tác. Đây là hai nguyên nhân tử vong hàng đầu trên toàn cầu. Vì vậy, sống khỏe khi già đồng nghĩa với việc trì hoãn sự suy giảm tự nhiên này.
Gifford cho rằng những người sống trăm tuổi không đặc biệt vì con số, mà vì họ kéo dài được giai đoạn sống khỏe thêm hàng chục năm. Họ tránh được bệnh tật nguy hiểm và duy trì thể lực lẫn trí tuệ lâu hơn người bình thường.
Trì hoãn bệnh tật là chìa khóa
Theo các chuyên gia, mục tiêu quan trọng nhất không phải sống thật lâu, mà là sống khỏe lâu hơn. Điều này đòi hỏi duy trì vận động thể chất và sức khỏe tinh thần càng dài càng tốt.
Gifford dẫn ví dụ cá nhân khi bà của ông vẫn tự sinh hoạt, trang điểm và đi cầu thang gần tuổi 100. Trong khi đó, người Mỹ trung bình bắt đầu mắc bệnh mãn tính từ khoảng 66 tuổi.
Khoảng cách này đến từ lối sống tích lũy trong nhiều thập kỷ, không phải một quyết định ngắn hạn.
Ăn uống lành mạnh, nhưng đừng cực đoan
Gifford cho rằng xã hội hiện đại tranh cãi quá nhiều về chế độ ăn, trong khi vấn đề lớn nhất là ăn quá nhiều calo. Các chế độ ăn kiêng thực chất chỉ là cách giúp hạn chế điều đó.
Ông nhắc đến nghiên cứu Predimed tại Tây Ban Nha, cho thấy chế độ ăn Địa Trung Hải giúp giảm khoảng 30% nguy cơ biến cố tim mạch nghiêm trọng. Hiệu quả đến từ việc tăng thực phẩm lành mạnh và giảm đồ ăn vặt.
Dầu ô liu nguyên chất và các loại hạt giúp cải thiện thói quen ăn uống một cách tự nhiên, bền vững.

Thiếu vận động là rủi ro lớn nhất
Theo Gifford và bác sĩ Peter Attia, thể lực yếu là yếu tố nguy hiểm hàng đầu dẫn đến tử vong sớm. Cả sức mạnh cơ bắp lẫn khả năng tim mạch đều suy giảm nhanh nếu không rèn luyện.
Chỉ cần nâng mức thể lực từ thấp lên trung bình đã có thể giảm một nửa nguy cơ tử vong. Tuy nhiên, phần lớn con người hiện nay vận động ít hơn mức cần thiết.
Gifford ưu tiên các hoạt động bền bỉ như đi bộ, đạp xe, chèo thuyền hay vận động ngoài trời. Ông nhấn mạnh việc tránh ngồi yên quá lâu quan trọng không kém tập luyện.

Đi bộ và giảm thời gian mạng xã hội
Lời khuyên đơn giản nhất của Gifford là thêm ít nhất một hoạt động vận động mỗi tuần. Hai buổi là lý tưởng, nhưng một buổi vẫn tốt hơn không.
Ông đánh giá đi bộ là hình thức vận động bị xem nhẹ. Đi bộ giúp cải thiện tim mạch, tinh thần và tạo kết nối xã hội.
Bên cạnh đó, ông khuyến nghị hạn chế thời gian sử dụng mạng xã hội. Thời gian đó nên được dành cho chăm sóc thể chất và tinh thần.
Câu chuyện của bà Caterham cho thấy sống thọ không cần công thức phức tạp. Điều quan trọng là duy trì thói quen tốt, vận động đều đặn và tinh thần tích cực suốt đời.
Theo: Báo Dân Trí
