Chồng “méo mặt” vì vợ mải đi lễ đầu năm bỏ mặc con ốm

Sáng 4-3, một người chồng tại TP.HCM “than trời” khi vợ bỏ bê hàng quán, đi lễ xuyên tỉnh từ mùng 2 Tết khiến nhà cửa vắng lặng, con cái bơ vơ.

Đi lễ đầu năm và phi vụ “đổi vận” khiến cửa nhà trống vắng

Trước đây, vợ tôi vốn là người phụ nữ đảm đang hết phần thiên hạ, vừa dậy sớm mở hàng vừa lo cơm nước tươm tất cho chồng con. Thế nhưng kể từ khi việc buôn bán đi xuống, cô ấy bỗng dưng đổi tính, suốt ngày chỉ lo tham gia các hội nhóm cầu cúng để mong giàu sang. Từ mùng 2 Tết năm nay, vợ tôi gần như “mất hút” khỏi nhà để theo chân hội bạn đi lễ hết phủ này đến đền nọ.

Nhìn hàng hóa chất đống, tiền thuê mặt bằng thì réo tên mỗi ngày mà tôi sốt ruột như “ngồi trên đống lửa” trong khi vợ vẫn mải mê xách vali đi tiếp. Cô ấy bảo đầu năm phải đi cho hết lễ mới hên, mặc kệ chồng con ở nhà xoay xở với đống sổ sách nợ nần chồng chất. Trên mạng thì hình ảnh vợ tôi lộng lẫy áo dài, cười rạng rỡ như hoa mùa xuân nhưng thực tế nhà cửa lại lạnh lẽo vì thiếu bàn tay phụ nữ.

Đau lòng nhất là cảnh đứa con trai 8 tuổi cứ tối đến lại ngồi trước mâm cơm nguội ngắt để chờ mẹ về trong vô vọng. Thằng bé không dám ăn trước vì nhớ lời mẹ dặn, cứ hỏi tôi bao giờ mẹ về khiến tôi chỉ biết thở dài vì chính mình cũng chẳng rõ lịch trình. Tiền bạc trong nhà cứ thế “đội nón ra đi” sau mỗi chuyến du xuân, còn tôi thì phải chạy vạy vay mượn khắp nơi để gỡ gạc lại vốn liếng.

Đi lễ đầu năm mà bỏ mặc con ốm thì “cầu” cũng bằng thừa

Đỉnh điểm của sự chịu đựng là đêm con trai tôi sốt cao, tôi cuống cuồng gọi điện thì phía bên kia chỉ nghe tiếng nhạc xập xình và tiếng cười nói. Vợ bảo đang bận dự tiệc sau buổi lễ nên không thể về ngay được, mặc kệ bố con tôi lủi thủi đưa nhau vào bệnh viện giữa đêm khuya. Cảm giác ngồi ngoài hành lang bệnh viện một mình nhìn con nằm đó mà tôi thấy mình sao quá đơn độc trong chính ngôi nhà của mình.

Sáng hôm sau, vợ chỉ nhắn tin hỏi thăm lấy lệ rồi lại tiếp tục khoe ảnh đi chơi với lời chú thích phải sống hết mình khiến lòng tôi đau như cắt. Số tiền cô ấy vung tay quá trán trong một tháng qua đủ để tôi trả nợ tiền mặt bằng cả quý, vậy mà giờ tôi phải muối mặt đi xin khất nợ. Vợ trở về nhà với làn da rám nắng, kể về những lời phán tài lộc nhưng tuyệt nhiên không hiểu cái đạo lý có làm mới có ăn.

Tôi không cấm vợ đi chùa đầu năm để tìm sự thanh thản, nhưng đi đến mức bỏ bê cả nghĩa vụ làm mẹ thì thật là quá quắt. Nếu cứ tiếp tục cái đà này, tôi e rằng khi mùa lễ hội tàn, vợ quay về thì cái tổ ấm này cũng đã “nguội lạnh” mất rồi. Sự thành tâm trong cầu nguyện không nằm ở việc đi thật nhiều nơi, mà nằm ở cách chúng ta đối xử tử tế với những người thân yêu nhất mỗi ngày.

Theo: Báo Dân trí