Giữa nắng gió Quảng Trị, Rừng Cấm làng Thọ Linh vẫn xanh ngắt suốt 6 thế kỷ nhờ lời thề giữ “lá phổi” xanh của cha ông, ai phạm sẽ bị phạt nặng.
- Nghệ An tìm thợ điêu khắc mất liên lạc, tìm kiếm căng thẳng xuyên đêm
- Vận chuyển trái phép tiền tệ: Bắt giữ một bị cáo bỏ trốn tại Đà Nẵng
- Trộm mèo tại Hà Nội: Triệt phá đường dây trộm hơn 300 con
Rừng Cấm và lời thề giữ “lá phổi” xanh qua sáu thế kỷ
Nằm soi bóng bên bờ nam dòng sông Rào Nan, khu rừng rộng chừng 4 ha tại làng Thọ Linh (Quảng Trị) hiện lên như một ốc đảo xanh mướt giữa vùng đất bán sơn địa đầy nắng gió. Đây không chỉ là nơi hội tụ của hàng trăm cây gỗ quý như lim, sến, gõ, dỗi với đường kính cả mét mà còn là “nhân chứng” lịch sử lâu đời được hình thành từ khoảng thế kỷ XV. Trải qua bao dâu bể, khu rừng vẫn hiên ngang đứng vững như một biểu tượng của sự can trường và ý thức giữ gìn cội nguồn của người dân nơi đây.
Lịch sử ghi lại rằng vào cuối thời Trần, đầu thời Lê, khi vùng đất này còn bị quấy nhiễu, triều đình đã cử tướng lĩnh đến dẹp loạn và chiêu dân khai khẩn lập làng. Từ những ngày đầu lập ấp ấy, khu rừng đã được các dòng họ lớn bảo bọc và sau này trở thành hậu phương vững chắc cho bộ đội trong những năm chiến tranh phá hoại. Cây rừng không chỉ che chắn cho tàu bè lực lượng Hải quân ngược dòng sông Gianh mà còn là trận địa pháo tạo thế phòng thủ kiên cố bảo vệ xóm làng.
Để giữ được màu xanh ngút ngàn ấy qua 600 năm, người làng Thọ Linh đã lập ra những hương ước “miệng” quy định mọi cư dân từ già đến trẻ đều có trách nhiệm giữ rừng. Ông Phan Xuân Hải, trưởng làng, chia sẻ rằng quan niệm giữ rừng đã ăn sâu vào nhận thức của người dân, trở thành quy ước bất thành văn nhưng có sức ràng buộc vô cùng mạnh mẽ. Chỉ cần một hành vi xâm hại nhỏ đến hệ sinh thái cũng sẽ bị xử phạt nghiêm khắc, bởi với dân làng, mất rừng chính là có tội lớn với tiền nhân.
“Báu vật” trăm tỷ giữa đại ngàn và vòng tay bảo vệ của dân làng
Dù trải qua thời kỳ hợp tác xã hay những lúc cuộc sống còn bộn bề khó khăn, tuyệt nhiên không một ai trong làng nghĩ đến chuyện vung rìu đốn hạ cây rừng để lấy gỗ. Trưởng thôn Trần Đình Trường khẳng định rằng dù hiện tại rừng xung quanh đã được khai hoang trồng trọt để phát triển kinh tế, nhưng riêng khu rừng này vẫn là vùng đất linh thiêng “bất khả xâm phạm”. Sự tôn trọng này lớn đến mức ngay cả những cây gỗ quý có giá trị kinh tế cao vẫn nằm im lìm dưới tán lá mục mà không bị dòm ngó.
Với người Thọ Linh, giá trị của khu rừng không nằm ở những mét khối gỗ mà là niềm tự hào và “lá phổi” thanh lọc cái nắng gió Lào khắc nghiệt. Ông Hải quả quyết rằng dù có ai mang số tiền lớn ra đổi, thậm chí là hàng trăm tỷ đồng, dân làng cũng không bao giờ đụng đến một cành cây của tổ tiên để lại. Ý chí kiên định đó đã giúp rừng thoát khỏi vòng xoáy của việc khai thác đất sản xuất, giữ nguyên vẹn tầng tán xếp chồng lên nhau như những mái nhà che chở cho dân làng.

Ngày nay, không dừng lại ở việc bảo vệ, bà con còn chủ động trồng thêm hàng xà cừ quanh bìa rừng để làm ranh giới tự nhiên và chống xói mòn đất. Sắp tới, làng còn dự định mua thêm cây lim để trồng quanh rừng, quyết tâm nối dài mạch sống cho “di sản” quý giá mà cha ông đã dốc sức gìn giữ suốt 6 thế kỷ qua. Những hành động nhỏ nhưng bền bỉ ấy đang góp phần viết tiếp câu chuyện tử tế về tình yêu thiên nhiên giữa lòng miền Trung nắng cháy.
Theo: VnExpress
