Bi kịch lao động nhập cư “không được phép ốm” đang diễn ra âm thầm tại Singapore, khi nhiều người giấu bệnh hiểm nghèo vì sợ mất việc, bị trả về nước, đánh đổi cả tính mạng để duy trì sinh kế cho gia đình.
- Thoát cửa “địa ngục bán thận”: Thanh niên suýt bị đưa lậu sang Campuchia phút chót
- Khởi tố kẻ đẩy CSGT
- Người có tâm đố kỵ suy nghĩ mọi việc rất khác người bình thường
Giấu bệnh để được ở lại làm việc
Năm 2019, Jhona Muestas, 40 tuổi, lao động nhập cư người Philippines, phát hiện khối u bất thường ở ngực trái. Tuy nhiên, nỗi lo bị chủ sử dụng lao động trục xuất nếu phát hiện bệnh khiến chị chọn cách im lặng.
Là trụ cột của gia đình có bốn con, trong đó hai con đang học đại học, Muestas không cho phép mình nghỉ việc. Suốt nhiều năm, chị tiếp tục làm giúp việc, mặc kệ sức khỏe suy giảm.
Đến mùa hè năm ngoái, Muestas phải nhập viện cấp cứu tại Bệnh viện Đại học Quốc gia Singapore vì sốt cao kéo dài. Kết quả chẩn đoán khiến chị suy sụp: Ung thư vú giai đoạn 4, đã di căn cột sống.
Hạn mức bảo hiểm 10.000 USD nhanh chóng cạn sau hai tuần điều trị với hàng loạt xét nghiệm. Trước nhu cầu phẫu thuật gấp, chị chỉ có thể trông cậy vào sự quyên góp của cộng đồng đồng hương, với số tiền hơn 50.000 USD.

Bệnh nặng và nỗi sợ bị trả về nước
Vượt qua ca phẫu thuật, Muestas lại đối diện nỗi lo lớn hơn: Nguy cơ bị buộc hồi hương. Theo các tổ chức phi lợi nhuận, trường hợp được chủ cho phép ở lại điều trị dài ngày là rất hiếm.
Phần lớn lao động nhập cư mắc bệnh nặng đều bị đưa ra sân bay ngay khi phát hiện, dù về lý thuyết, chủ có thể sử dụng bảo hiểm hoặc kêu gọi hỗ trợ cộng đồng.
Bà Debbie Fordyce, Chủ tịch tổ chức Transient Workers Count Too, cho biết trong hai năm qua, đơn vị này đã tiếp nhận khoảng 60 trường hợp lao động di cư cần hỗ trợ viện phí do mắc các bệnh nghiêm trọng như ung thư, sỏi thận, đột quỵ.
“Nếu chủ không chi trả, họ không được điều trị và buộc phải rời đi”, bà Fordyce nói.
Bảo hiểm tối thiểu và thực tế khắc nghiệt
Tại Singapore, chủ lao động buộc phải mua bảo hiểm y tế tối thiểu khoảng 11.000 USD mỗi năm cho lao động nhập cư đối với các bệnh không liên quan công việc.
Tuy nhiên, theo bà Anthea Ong, cựu nghị sĩ phụ trách chính sách công, mức này hoàn toàn không đủ. Chi phí điều trị các bệnh hiểm nghèo thường vượt 70.000 USD, khiến bảo hiểm chỉ mang tính hình thức.
“Lao động di cư lương khoảng 800 USD mỗi tháng nhưng phải gánh chi phí y tế như một giám đốc điều hành nước ngoài”, bà Ong nhận định.
Thực tế này khiến nhiều người chọn cách trì hoãn khám chữa bệnh. Fazley Elahi, lao động người Bangladesh, qua đời hồi tháng 2 sau hai năm chống chọi ung thư đại tràng. Những ngày cuối đời của anh phụ thuộc vào tiền quyên góp vì bảo hiểm không đủ chi trả.
Quyền quyết định sự sống nằm trong tay chủ nhà
Sự bất bình đẳng thể hiện rõ trong các quyết định sinh tử. Nazmul Hossain, 29 tuổi, thợ sơn người Bangladesh, bị chủ đưa về nước ngay khi phát hiện ung thư dạ dày giai đoạn cuối.
Anh chỉ được phẫu thuật nhờ khoản hỗ trợ 2.200 USD từ tổ chức Migrant Mutual Aid và sự giúp đỡ của đồng nghiệp. “Tôi không muốn trở về nhà như một gánh nặng”, Nazmul chia sẻ.
Ông David Bensadon, Giám đốc điều hành công ty môi giới We Are Caring, cho biết từng chứng kiến một giúp việc Philippines bị buộc hồi hương dù đã được xếp lịch mổ khối u. Lý do được đưa ra là bảo hiểm không chi trả, trong khi thực tế ca mổ nằm trong phạm vi bảo hiểm.
“Chủ nhà đó rất giàu có, gần như không có lý do chính đáng nào ngoài sự vô cảm”, ông David bức xúc. Theo ông, khoảng 50% chủ sử dụng lao động chỉ mua gói bảo hiểm thấp nhất cho người làm.
Khoảng trống hỗ trợ và lời cảnh báo chính sách
Với một số trường hợp, sự thiếu hỗ trợ hành chính còn đẩy bi kịch đi xa hơn. Eleanor Albarece, 40 tuổi, bị u xơ tử cung, phải tự trở về Philippines phẫu thuật vì không thể tiếp cận hợp đồng bảo hiểm khi chủ nhà đang thụ án tù.
“Không ai giúp tôi làm thủ tục. Tôi thậm chí không biết số hợp đồng bảo hiểm để đòi quyền lợi”, chị nói.
Bà Anthea Ong nhấn mạnh, lao động nhập cư đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển của Singapore và chăm sóc hàng triệu gia đình. “Chúng ta không sở hữu con người lao động, càng không có quyền quyết định họ nên sống hay chết khi mắc bệnh hiểm nghèo”, bà nói.
Theo bà Ong, ở thời điểm khó khăn nhất, lao động nhập cư cần được bảo vệ không chỉ về sinh kế, mà cả quyền được sống và được chữa trị đúng nghĩa.
Theo: VnExpress
