Bạo hành trẻ em: Phía sau “cánh cửa đóng kín” và những nỗi đau âm ỉ

Chuyên gia tội phạm học chỉ ra sự xuống cấp đạo đức và tính khép kín trong gia đình là nguyên nhân khiến các vụ bạo hành trẻ em ngày càng tàn nhẫn hơn.

Bạo hành trẻ em và sự lệch chuẩn sau những “cánh cửa đóng kín”

Từ vụ việc đau lòng của bé gái 4 tuổi bị mẹ và bạn trai bạo hành dẫn đến tử vong, chuyên gia tội phạm học Đào Trung Hiếu nhận định điều đáng sợ nhất chính là tính “khép kín”. Bạo lực diễn ra âm thầm sau những cánh cửa gia đình, nơi trẻ nhỏ gần như không có khả năng tự vệ hay cầu cứu. Sự xuống cấp đạo đức cùng áp lực kinh tế và các xung đột tình cảm kéo dài khiến một bộ phận người lớn dễ trút cơn thịnh nộ lên những đối tượng yếu thế nhất.

Một nguyên nhân sâu xa khác được chỉ ra là sự chai sạn cảm xúc của người gây án khi hành vi bạo hành đôi khi kéo dài âm ỉ qua nhiều tháng. Điều này cho thấy đối tượng đã mất đi khả năng đồng cảm tối thiểu và là biểu hiện của sự lệch lạc nhân tính nghiêm trọng. Bên cạnh đó, môi trường mạng xã hội đầy rẫy hình ảnh bạo lực hiện nay cũng góp phần làm con người dần “nhờn” trước nỗi đau của người khác.

Đặc biệt, trong những gia đình có cấu trúc không ổn định như sống chung không hôn nhân, rủi ro đối với trẻ nhỏ càng tăng cao. Người sống cùng không có ràng buộc huyết thống hay trách nhiệm pháp lý đôi khi xem trẻ em là “vật cản” trong mối quan hệ tình cảm. Trong cơn ghen tuông hay áp lực cuộc sống, đứa trẻ dễ dàng trở thành “điểm trút giận” nếu người lớn thiếu nền tảng đạo đức và sự trưởng thành tâm lý.

Chuyện những “lỗ hổng” im lặng từ phía cộng đồng

Những vụ việc bạo hành diễn ra trong thời gian dài đã phơi bày sự im lặng đáng sợ và những “lỗ hổng” trong công tác bảo vệ trẻ em tại cộng đồng. Không ít hàng xóm nghe tiếng trẻ khóc hay thấy thương tích nhưng lại ngại can thiệp vì tư tưởng đó là “chuyện gia đình người ta”. Chính tâm lý né tránh này đã vô tình kéo dài chuỗi ngày đau đớn và khiến các cơ chế phát hiện sớm không thể phát huy hiệu quả.

Căn phòng nơi bé gái 4 tuổi tạm trú tại Hà Nội bị bạo hành dẫn đến tử vong. (Ảnh: Chụp màn hình báo Tiền Phong).

Về góc độ tâm lý, người bạo hành thường trừng phạt trẻ để giải tỏa cảm xúc tiêu cực hoặc khẳng định quyền lực lên đối tượng yếu thế. Với trường hợp trẻ là con riêng, sự thiếu hụt liên kết tình cảm tự nhiên có thể dẫn đến tâm lý đố kỵ hoặc thù ghét vô thức. Khi bạo lực lặp lại nhiều lần mà không bị ngăn chặn, ngưỡng chịu đựng tâm lý thay đổi khiến đối tượng thực hiện những hành vi rất tàn nhẫn mà không còn cảm thấy tội lỗi.

Để kịp thời can thiệp, cộng đồng cần nhạy cảm hơn trước những tín hiệu bất thường như vết bầm tím hay sự hoảng sợ đột ngột của trẻ. Đôi khi chỉ một cuộc gọi báo tin đúng lúc từ hàng xóm hay giáo viên cũng có thể cứu sống một mạng người. Bảo vệ trẻ em phải được coi là trách nhiệm đạo đức chung của toàn xã hội thay vì chỉ là việc riêng sau mỗi cánh cửa đóng kín.

Theo: Báo Tiền Phong