Bánh flan chửi – “Dì Mười” và 30 năm xưng “mày – tao” gây thương nhớ

Thực hư chuyện chửi khách tại quán bánh flan chửi dì Mười ở TPHCM thực tế lại là cách giỡn bình dân mang đậm chất Nam Bộ suốt hơn 30 năm.

Bánh flan chửi và những lời đồn thổi “dè chừng” của khách trẻ

Lần đầu ghé quán dì Mười cạnh chung cư Chợ Quán, nhiều bạn trẻ như chị Tường Vy không khỏi “dè chừng” vì những đoạn clip lan truyền trên mạng. Ai cũng bảo bà chủ ở đây nói chuyện cộc lốc, thậm chí quán còn chết danh với cái tên mang đầy tính thử thách là “bánh flan chửi” khiến khách lạ vừa tò mò vừa e ngại. Thế nhưng, khi trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp, người ta mới ngỡ ngàng nhận ra một không khí hoàn toàn khác hẳn với những lời đồn thổi đầy tính kịch tính trên mạng xã hội.

Bà Mười – người phụ nữ ngoài 60 tuổi với đôi tay thoăn thoắt lấy bánh – thực chất lại là người cực kỳ ham vui và rất hay đùa giỡn với khách. Thỉnh thoảng bà có buông vài câu nghe có vẻ “gắt” hay xưng hô “mày – tao” bộc trực, nhưng đi kèm luôn là nụ cười sảng khoái mang đậm chất hào sảng của người Nam Bộ. Bà Mười tâm sự bản thân cũng thấy chạnh lòng khi bị hiểu lầm là chửi khách, vì với bà, đó chỉ là cách nói chuyện bình dân, gần gũi như người nhà với nhau.

Anh Cường thích hương vị bánh flan của bà Mười, thường xuyên ghé mua bánh sau giờ làm. (Ảnh: Chụp màn hình báo Dân trí).

Nhiều khách quen như anh Cường cho rằng nếu chỉ xem qua video thì rất dễ hiểu lầm cái sự “cọc” vốn chỉ là do bà chủ đang quá bận rộn luôn tay luôn chân. Với người dân lao động và sinh viên quanh đây, cách xưng hô của bà Mười tạo cảm giác thân thuộc như cô dì gọi con cháu trong nhà chứ chẳng hề có ác ý gì. Chính cái sự rôm rả, thẳng tính đó lại trở thành một “đặc sản” tinh thần, khiến khách dù có bị “mắng” yêu vài câu vẫn cứ vui vẻ quay lại ủng hộ.

Quầy bánh “vỉa hè” 30 năm và hương vị nước cốt dừa độc bản

Nằm nép mình bên hông chung cư suốt hơn ba thập kỷ, quầy bánh của bà Mười đơn sơ chỉ với vài thùng xốp đựng bánh đặt cạnh xe nước sâm của một tiểu thương khác. Mỗi chiếc bánh flan nhỏ xinh có giá cực kỳ “mềm”, chỉ 4.500 đồng, mức giá bình dân đến mức nhiều bạn học sinh, sinh viên có thể tự tin gọi một lúc 5-6 cái để thưởng thức cho đã đời. Dù giá rẻ, nhưng chất lượng bánh lại là thứ giữ chân thực khách suốt 30 năm qua, với số lượng tiêu thụ mỗi ngày lên tới 600-700 cái.

Điểm khác biệt lớn nhất tạo nên thương hiệu của quán chính là món flan dừa với hương vị nước cốt dừa nguyên chất không pha tạp. Thay vì ăn kèm cà phê sữa đậm đặc, bánh của bà Mười lại được dùng chung với cà phê loãng, tạo nên vị ngọt nhẹ và thanh tao, không hề gây cảm giác ngấy hay quá béo. Bà Mười tự hào chia sẻ rằng nước cốt dừa được bà thuê người vắt tại chỗ nên lúc nào cũng thơm lừng, béo ngậy và tan ngay đầu lưỡi khi thực khách nếm thử.

Dù không gian quán khá đơn giản, chỉ là vài chiếc ghế nhựa xếp tạm dưới mái hiên nhà dân và đôi khi phải “toát mồ hôi” vì nắng chiều, khách vẫn cứ nườm nượp kéo đến. Người ta đến không chỉ để kiểm chứng lời đồn về quán “bánh flan chửi”, mà còn để tìm lại hương vị của một thời sinh viên và những câu chuyện phiếm không đầu không cuối. Giữa lòng Sài Gòn ồn ã, góc nhỏ của bà Mười vẫn âm thầm gìn giữ một nét văn hóa ẩm thực vỉa hè đầy bản sắc và ấm áp tình người.

Theo: Báo Dân trí