bằng tiến sĩ giảng viên trở thành tâm điểm khi các trường ồ ạt tuyển dụng để đủ chuẩn 20-40% dù luật chỉ yêu cầu tối thiểu là thạc sĩ.
- Ba quân bài của ông Trump để mở lại eo biển Hormuz
- Tai nạn liên hoàn trên quốc lộ 1 khiến một người tử vong
- Lương hưu: Cuộc mưu sinh không nghỉ của người lao động sau tuổi 55
Bằng tiến sĩ giảng viên và nỗi lo “đuổi hình bắt bóng” của các trường
Dạo gần đây, các giảng đường đại học bỗng trở nên rôm rả hơn bao giờ hết với câu chuyện “săn” người có bằng cấp cao. Để đáp ứng cái chuẩn mới về cơ sở giáo dục, nhiều trường đang phải vắt chân lên cổ tìm kiếm những ứng viên có học vị tiến sĩ nhằm làm đẹp bảng thành tích và đủ chỉ tiêu theo quy định. Cánh cửa giảng đường dường như đang hẹp lại với những ai chỉ mới cầm trong tay tấm bằng thạc sĩ khi các mẩu tin tuyển dụng “hào nhoáng” liên tục xuất hiện.
Nhìn vào con số, các trường không đào tạo tiến sĩ phải đảm bảo ít nhất 20% giảng viên là tiến sĩ, và cái ngưỡng này sẽ còn nhích lên 30% vào năm 2030. Với những “lò” đào tạo tiến sĩ, áp lực còn nặng ký hơn khi tỷ lệ này phải đạt từ 40% đến 50% trong tương lai gần. Đây thực sự là một bài toán khó cho những đơn vị đang thiếu hụt nhân lực chất lượng cao, khiến họ phải “ồ ạt” ra quân chiêu mộ nhân tài.
Tuy nhiên, giữa cơn lốc tuyển dụng ấy, nhiều người vẫn thắc mắc liệu bằng tiến sĩ có phải là tấm vé thông hành duy nhất để đứng lớp. Thực tế, quy định từ phía cơ quan chức năng lại mang đến một cái nhìn “dễ thở” hơn cho những thầy cô đang nỗ lực tự thân. Dù các trường có “khát” tiến sĩ đến đâu thì khung năng lực nghề nghiệp vẫn dành chỗ cho những thạc sĩ có kinh nghiệm và tâm huyết với nghề giảng dạy.
Tiêu chuẩn thực tế và “hàng rào” trình độ dành cho nhà giáo
Lật lại các quy định về chức danh nghề nghiệp, những giảng viên ở hạng III hay hạng II chỉ cần sở hữu tấm bằng thạc sĩ phù hợp với chuyên ngành là đã có thể ung dung đứng lớp. Điều quan trọng không chỉ là học vị nằm trên giấy tờ mà là năng lực thực tế trong việc truyền đạt kiến thức và cập nhật xu hướng mới cho sinh viên. Ngoài ra, các thầy cô cũng cần trang bị thêm chứng chỉ bồi dưỡng nghiệp vụ để hoàn thiện “hồ sơ” của mình theo đúng lộ trình công tác.
Với những giảng viên chính ở hạng cao hơn, yêu cầu về nghiên cứu khoa học bắt đầu “ngốn” nhiều công sức hơn khi họ phải chủ trì các nhiệm vụ chuyên môn và viết sách đào tạo. Để thăng hạng từ hạng III lên hạng II, các thầy cô thạc sĩ phải “nếm mật nằm gai” ít nhất 9 năm, trong khi những người có bằng tiến sĩ sẽ được ưu tiên rút ngắn thời gian xuống còn 6 năm. Chỉ riêng ở ngạch giảng viên cao cấp, tấm bằng tiến sĩ mới là điều kiện “tiên quyết” không thể thiếu để khẳng định vị thế học thuật.
Dù quy chuẩn chung là vậy, nhưng mỗi ngôi trường lại có một “gu” tuyển dụng và chiến lược phát triển riêng biệt tùy theo nhu cầu thực tế. Có nơi sẽ “trải thảm đỏ” rước tiến sĩ để nâng tầm uy tín, nhưng cũng có nơi trân trọng những giảng viên thạc sĩ giỏi chuyên môn và am hiểu thực tiễn. Suy cho cùng, tấm bằng tiến sĩ là mục tiêu phấn đấu tốt, nhưng chất lượng giảng dạy và sự tiến bộ của sinh viên mới là thước đo cuối cùng cho giá trị của một nhà giáo.
Theo: Báo Dân trí
