Ngày 22-3, ông Trump đứng trước 3 lựa chọn khó khăn để mở lại eo biển Hormuz trong bối cảnh Iran dùng “quân bài” này gây sức ép quân sự lẫn kinh tế.
- Khủng hoảng điện Cuba: Lưới điện quốc gia lại sập lần thứ ha
- Mỹ – Iran: Tổng thống Trump ra tối hậu thư về eo biển Hormuz
- Eo biển Hormuz: Iran ra điều kiện lưu thông cho tàu quốc tế
Eo biển Hormuz và canh bạc rủi ro trên biển
Hiện nay, mỗi ngày trôi qua khi “nút kim” eo biển Hormuz bị phong tỏa, gánh nặng chi phí lại nặng lên vai nước Mỹ và cả thế giới. Ông chủ Nhà trắng đã lên tiếng kêu gọi các đồng minh NATO, thậm chí cả Trung Quốc, cùng chung tay giải vây cho tuyến đường thủy huyết mạch này. Tuy nhiên, để biến lời kêu gọi thành hành động thực tế là một bài toán không hề đơn giản khi “quân bài” chiến lược này đang nằm trong tay Tehran.
Giải pháp nhanh nhất về mặt quân sự chính là thiết lập các phi đoàn tàu hộ tống dưới sự bảo vệ của hỏa lực không quân áp đảo. Theo giới chuyên gia, Mỹ cần trải qua giai đoạn đầu là khả năng vô hiệu hoá việc phóng tên lửa hành trình tốc độ cao của Iran thông qua các đòn tấn công chính xác. Bước tiếp theo sẽ là tổ chức các đoàn tàu thương mại đi qua eo biển dưới sự giám sát chặt chẽ của tàu chiến trực chiến 24/24.
Dù bản kịch này đã được Hải quân Mỹ diễn tập nhiều thập niên, nhưng nguồn lực thực tế đang là một “đá tảng” chắn nền đường. Mỹ hiện có hai nhóm tác tàu chiến sân bay tại khu vực nhưng họ đang phải “căng mình” cho các chiến dịch không kích Iran. Trong khi đó, các đồng minh thân cận như Anh, Pháp hay Nhật Bản vẫn còn khá “dè dặt” và chưa đưa ra những công cụ hỗ trợ
Lựa chọn thay đổi hoặc ngồi vào bàn đàm phán
Ven bờ kìm trên biển, phương án triển khai năng lực trên bộ cũng đã được tính đến với sự điều động đơn vị Viễn Chính Thủy quân lục chiến số 31. Với khoảng 2.500 binh sĩ cùng dàn khí tài cơ hiện đại, lực lượng này có thể tiến công vào đảo Kharg – nơi đặt hàng xuất khẩu dầu chủ lực của Iran. Chỉ riêng việc hiện diện của “nắm đấm” thép này cũng đủ tạo ra áp lực tâm lý cực lớn, lực lượng đối phương phải cân nhắc lại cách bố trí quân sự.
Tuy nhiên, việc làm để kiểm soát hoàn toàn bờ biển bắc eo biển là một lựa chọn đầy rủi ro và “hao người tốn kém”. Duy trì vị trí trước các cuộc phản công của Iran là giai đoạn cực đại, và lịch sử đã chứng minh những chiến dịch tương tự có thể dẫn đến thất bại cay đắng. Do đó, mục tiêu của phương pháp này chủ yếu vẫn là tạo ra đòn bẫy kinh tế để buộc Tehran phải xuống thang trên bàn cờ chính trị.
Cuối cùng, khi tiếng súng tạm dừng, giải pháp ngoại giao có thể là “thoát thoát” nhẹ nhàng nhất cho các bên liên quan. Một sự đồng ý do Trung Quốc làm trung gian mở cửa eo biển cho các tàu trung lập đang xem xét như một phương án khả thi. Dù điều này có thể làm ảnh hưởng đến uy tín cá nhân của ông Trump, nhưng nó lại giúp dòng chảy “vàng đen” được khôi phục, cứu nền kinh tế toàn cầu từ bờ vực khủng hoảng.
Theo: Báo Dân trí
