NGHỆ AN – Chị Phan Thị Tuyết, 28 tuổi, trở thành chỗ dựa và người chăm sóc chính cho chồng là anh Phạm Hùng Cường, 38 tuổi, trong hành trình phục hồi sau tai nạn khiến anh bị dập tủy cổ và liệt tứ chi.
- Huấn Hoa Hồng bị khởi tố, dấu hỏi từ dòng tiền từ thiện
- Năm tàu cá cháy trong đêm, lửa lan liên hoàn
- Mỹ tuyên bố ưu tiên Thái Bình Dương nhưng rút hết tàu sân bay
Đầu năm 2026, khi đang nghỉ việc, anh Cường nhận lời một người anh họ đi phụ xe tải chạy tuyến Nghệ An – Hà Nội để giúp người thân. Khoảng 5h30 ngày 22/1, trong buổi sáng mưa phùn và nhá nhem, chiếc xe gặp tai nạn nghiêm trọng trên cao tốc Nghi Sơn – Thanh Hóa, khiến anh bị dập tủy cổ từ đốt sống C3 đến C6.
Khi đang chuẩn bị đồ ăn để mang đến công ty, chị Tuyết nhận tin chồng gặp nạn. “Lúc đầu, em nghĩ chắc chồng chỉ bị nhẹ, trầy xước gì đó, nằm tại bệnh viện ở Thanh Hóa vài ngày rồi về. Nhưng khi em đến nơi, bác sĩ nói anh bị dập tủy cổ, tay chân không còn cảm giác”, chị nhớ lại.
Dù vẫn tỉnh táo, anh Cường rơi vào trạng thái đau đớn, mê man sau cú va chạm mạnh. Gia đình nhanh chóng đưa anh từ Thanh Hóa ra Bệnh viện Bạch Mai ở Hà Nội để tiếp tục điều trị.
Tại đây, các bác sĩ xác định ngoài tổn thương tủy cổ, anh còn bị dập dạ dày và tràn khí màng phổi. Sau khi hội chẩn liên khoa, bệnh nhân được chuyển vào Khoa Hồi sức tích cực, nơi chị Tuyết nhận ra tình trạng của chồng nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì chị từng nghĩ.
Anh Cường phải thở máy khi tình trạng suy hô hấp ngày càng nặng, còn gia đình từng nhận thông báo về khả năng phải mở khí quản. Những đợt sốt và nhiễm khuẩn liên tiếp, cùng việc gần như không thể cử động tay chân, khiến quá trình điều trị thêm nhiều thử thách.
Tổn thương ở dạ dày khiến việc ăn uống của anh gặp khó khăn, thức ăn không tiêu, bụng thường xuyên chướng. Các bác sĩ phải liên tục nội soi dạ dày và phổi để theo dõi, xử lý tình trạng của bệnh nhân.
Sau 3 tuần điều trị, chị Tuyết suy sụp khi biết chồng có thể phải phụ thuộc máy thở trong thời gian dài và đối mặt với tình trạng liệt tứ chi. Chị quyết định đưa anh về Nghệ An để thuận tiện cho việc chăm sóc lâu dài, tiếp tục điều trị tại Khoa Nhiệt đới, Bệnh viện Đa khoa Hữu nghị Nghệ An, tập trung xử lý nhiễm khuẩn, các vấn đề hô hấp và vết loét do nằm lâu.
Tia hy vọng đầu tiên đến khi bác sĩ đề nghị anh Cường bắt đầu cai máy thở để hướng tới cơ hội trở về nhà. Sau khoảng 5-7 ngày, anh chuyển sang thở oxy, rồi lượng oxy hỗ trợ lần lượt giảm từ mức 5 xuống 2 và về 0.
Mười ngày sau đó, anh cai hoàn toàn oxy. Sau quá trình tiếp tục điều trị, anh cũng tháo được ống canuyn và ống thông dạ dày trước khi bước vào giai đoạn phục hồi chức năng tại một cơ sở y học cổ truyền.
Hơn 7 tháng kể từ vụ tai nạn, anh Cường vẫn chưa thể tự ngồi và tình trạng liệt tứ chi chưa được khắc phục hoàn toàn. Hai tay mới có thể đưa lên ngang ngực nhưng chưa nắm được đồ vật, một bên chân bắt đầu cử động nhẹ, trong khi bên còn lại yếu hơn.

Người vợ 49kg chăm chồng gần 70kg
Trong quãng thời gian đó, chị Tuyết trở thành người trực tiếp chăm sóc chồng mỗi ngày. Người vợ nặng khoảng 49kg vẫn bế người chồng gần 70kg để hỗ trợ sinh hoạt, dù bản thân phải đeo nẹp nhằm giảm đau lưng.
Cuộc sống của gia đình nhỏ suốt hơn 7 tháng qua gắn với bệnh viện và những buổi tập phục hồi chức năng. Với chị Tuyết, những thay đổi dù rất nhỏ của chồng cũng là động lực để tiếp tục hành trình còn nhiều gian nan phía trước.
Chị chưa dám nghĩ đến việc anh có thể trở lại hoàn toàn như trước khi gặp nạn. Điều chị mong lúc này là chồng có thể tự ngồi, chống gậy và từng bước đi lại.
“Tôi động viên anh cố gắng. Anh còn trẻ, con còn nhỏ, vợ con và bố mẹ còn đó. Mình cứ cố gắng rồi ông trời thương. Không cần khỏe như trước đây ngay, chỉ cần có thể chống gậy, đi được là em mừng rồi”, chị nói.
Những đêm ở bệnh viện chăm chồng, chị Tuyết vẫn có lúc nhớ con, tủi thân và từng nghĩ “chắc không ai khổ như mình”. Nhưng khi chứng kiến nhiều hoàn cảnh khác, chị nhận ra gia đình mình vẫn còn điều để hy vọng, bởi anh Cường dù bị tai nạn nặng nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, nhận ra vợ con.
Với vợ chồng chị Tuyết, hành trình hồi phục giờ được tính bằng những chuyển động nhỏ mỗi ngày. Hôm nay là một ngón chân có thể cử động, ngày mai là cánh tay nâng cao thêm một chút, rồi hy vọng vào một ngày anh Cường có thể tự ngồi dậy và tự bước đi.
Nguyễn Quế (tổng hợp)
