ĐỒNG THÁP – Từ một khoản tiền được trao trong lúc tuyệt vọng, giảng viên Võ Văn Sơn của Trường Đại học Đồng Tháp đã dành nhiều năm kết nối học bổng và hỗ trợ để sinh viên nghèo không phải dừng việc học.
- Nghệ An bắt nhóm trộm xe mô tô liên tỉnh từ Hà Tĩnh sang gây án
- Hơn 3.500 đơn thuốc được lập khống từ 60 thẻ bảo hiểm y tế
- Thanh niên Bắc Ninh thừa nhận nhập bán quần áo giả nhãn hiệu
Tháng 3/2026, Võ Văn Sơn, sinh năm 1987, được Chủ tịch nước trao tặng Huân chương Lao động hạng Ba sau nhiều năm đóng góp cho cộng đồng. Trước đó, anh hai lần nhận bằng khen của Thủ tướng Chính phủ, còn ông Huỳnh Thanh Thương, Phó bí thư Đoàn Trường Đại học Đồng Tháp, nhận xét thầy Sơn luôn đổi mới trong giảng dạy, nhiệt huyết với hoạt động cộng đồng và truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ sinh viên.
Hai mươi năm trước, mọi chuyện bắt đầu từ một căn bếp nhỏ, nơi một cậu thanh niên vừa làm giúp việc vừa lặng lẽ ôn bài sau khi phải gác lại cánh cửa đại học.
Năm 2005, Võ Văn Sơn vừa nhận giấy báo trúng tuyển đại học tại xã Long Định, Đồng Tháp thì mẹ mắc bệnh suy thận cấp, cần gấp 5 triệu đồng để phẫu thuật. Gia đình không đủ khả năng xoay xở, anh rời quê lên TP.HCM làm thuê với ý định tạm khép lại giấc mơ giảng đường.
Một lần bắt gặp Sơn ngồi học trong góc bếp, chủ nhà hỏi chuyện rồi đưa anh 5 triệu đồng để gửi về chữa bệnh cho mẹ. Người ấy không yêu cầu hoàn trả, chỉ mong sau này anh có thể giúp lại người khác nếu có điều kiện.
Nhờ khoản tiền đó, mẹ Sơn qua cơn nguy kịch. Anh tiếp tục vừa học vừa làm, thi đỗ ngành Sư phạm Ngữ văn của Trường Đại học Tiền Giang năm 2006, bảo vệ thành công luận án tiến sĩ ngành văn hóa học năm 2024 và chuyển về công tác tại Trường Đại học Đồng Tháp từ tháng 2/2026.
Những cánh cửa được gõ vì người khác
Có lẽ lời dặn năm nào vẫn ở lại trong cách Võ Văn Sơn chọn công việc của mình ngoài giảng đường. Anh tự nhận là “người hành khất”, không xin cho bản thân mà tìm kinh phí chữa bệnh và học bổng cho sinh viên nghèo.

Suốt 15 năm, ban ngày anh đến gặp doanh nghiệp, mạnh thường quân, còn ban đêm viết thư ngỏ gửi các quỹ nhân ái. Có nơi từ chối, có người mỉa mai anh “lo chuyện bao đồng” thay vì tập trung nghiên cứu khoa học, nhưng thầy Sơn chỉ đáp: “nghiên cứu để dành ban đêm làm, còn ca mổ của học trò thì không thể chờ.”
Từ những lần gõ cửa ấy, anh đã vận động được hơn 3,5 tỉ đồng, trao hơn 2.000 suất học bổng, xây dựng 10 căn nhà tình bạn và kết nối doanh nghiệp đỡ đầu 17 trẻ mồ côi đến hết lớp 12. Mọi khoản hỗ trợ đều được chuyển trực tiếp đến người thụ hưởng, một nguyên tắc anh giữ suốt nhiều năm.

Mới đây, Nguyễn Minh Giàu, sinh viên từng được cứu sống nhờ những lá thư cầu cứu của thầy sau tai nạn vỡ sọ não, nhắn tin xin góp 5 triệu đồng vào quỹ hỗ trợ tân sinh viên. Đó cũng là số tiền từng giúp Võ Văn Sơn giữ lại con đường học tập của mình, khép thành một vòng trở về của lòng biết ơn.
Nguyễn Hiền (tổng hợp)
