Một người hàng xóm được thuê phụ giúp gia đình trẻ chăm hai con nhỏ đã rời đi ngay khi mẹ chồng lên ở cùng, sau khi bà tuyên bố không cần thêm người ngoài.
- Một cây bắp cải, một dòng chữ nhỏ trên nhãn, và cái giật mình lúc thanh toán
- Hai tàu dầu trúng thủy lôi và bốc cháy tại eo biển Hormuz
- Thái Nguyên chia sẻ kinh nghiệm phục hồi sinh kế sau thiên tai
Buổi sáng hôm đó, người hàng xóm đang quét sân thì mẹ chồng bước vào. Bà nhìn quanh nhà, rồi nói từ mai không cần sang nữa vì đã có bà lo, khiến người phụ nữ lặng lẽ xin phép về, không nói thêm gì.
Cảnh tượng ấy diễn ra trong căn nhà của một cặp vợ chồng trẻ, nơi người vợ từng làm việc tại một công ty luật rồi tạm nghỉ sau khi sinh con đầu lòng non tháng. Đứa lớn mới 3 tuổi thì đứa thứ hai chào đời, và từ đó mỗi ngày trôi qua đều mang hình dáng của những đêm thức trắng, những bữa ăn dở dang, những lần bế con chạy vào viện lúc trời còn tối.
Người hàng xóm đến mỗi ngày vài tiếng, không làm gì nhiều: có hôm bế đứa nhỏ để người mẹ kịp tắm, có hôm nấu một bữa cơm, có hôm trông em bé để mẹ đưa anh lớn đi khám. Với gia đình ấy, đó là cách để người vợ có được một khoảng lặng giữa guồng quay không tên của việc chăm hai đứa trẻ liên tục ốm đau.
Nhưng với người mẹ chồng, hình ảnh một người lạ trong nhà, quét sân hay bế cháu, lại gợi về những năm tháng bà một mình xoay xở, không máy giặt, không điều hòa, không ai phụ giúp. Tuần bà ở lại, mọi việc trong nhà đều do một tay bà quán xuyến. Nhưng khi bà rời đi, hai đứa trẻ vẫn ốm, những đêm vẫn dài, và guồng quay cũ lại tiếp tục như trước.
Không ai trong câu chuyện này lớn tiếng. Người chồng chỉ đứng giữa, nhìn thấy cả nỗi vất vả của mẹ lẫn sự kiệt sức lặng lẽ của vợ, và không tìm được lời nào để nói rằng cả hai đều đúng theo cách của riêng mình.
Phạm Mai (tổng hợp)
